[Done] Yêu Straight [Thiên Không] [1] [2] [3] [4] [5]

02/11/2011 § 3 phản hồi

🙂 Đã lâu lắm rồi, nhỉ?

Kì thực, nat đã rất nản rất nhiều chuyện vào những tháng gần đây. Lần này quay lại, chỉ mong là hoàn thành những thứ mình đã làm lở dở. Những thứ đã quá lâu lần này post lại 1 lần, hi vọng, những reader cũ của Nat vẫn còn đó. Mọi người ơi, có còn nhớ Nat không? 🙂

=================

1.

Khi xưa học cao trung, Đinh Vĩ từng là đối tượng thủ dâm của tôi.

Kỳ thực, tôi không biết bắt đầu ra sao, vì bất luận thế nào chuyện này cũng như một áng văn sắc tình. Nếu tôi có thể viết rõ ràng mọi việc thì không cần ngồi đây giả vờ thế này rồi.

Năm ấy cao trung, chúng tôi là bạn cùng bàn, nhưng đó chỉ là quan hệ rất đỗi bình thường mà thôi. Tôi thuộc tốp học sinh giỏi, còn cậu ta thì suốt ngày đêm mê tiểu thuyết võ hiệp, thỉnh thoảng lại cùng nữ sinh dấy lên tin đồn xấu.

Khi đó cả hai chỉ mới mười sáu, mười bảy tuổi nhưng Đinh Vĩ sớm đã trỗ mã. Dáng người rắn rỏi, khuôn mặt anh tuấn, khiến cho bao nữ sinh trong trường đem lòng trộm nhớ thầm thương.

Tôi thường cảm thấy các cô gái yêu cậu ta là rất nông cạn. Vì Đinh Vĩ vốn rất đơn thuần, đơn thuần tới mức có phần ngu ngốc. Cách nói chuyện và thần thái lại bắt chước mấy tên tiểu lưu manh phố Nhị Đạo, thật không hiểu sao đám con gái lại mê muội tên này. Tóm lại một câu, khi ấy tôi cảm thấy bọn họ chắc sớm đã không còn não rồi.

Còn tôi ư? Tôi tất nhiên hơn Đinh Vĩ rất nhiều, não của tôi vô cùng phức tạp và tinh vi. Tỷ như nói tôi dễ dàng giải được đề bài khó, tỷ như nói tôi có thể viết văn khiến thầy giáo khen không dứt lời, tỷ như… nói tôi có thể nhìn chằm chằm đùi Đinh Vĩ nửa ngày mà cậu ta vẫn không phát hiện.

Ôi! Những chuyện phức tạp của tôi nói hoài cũng không hết. Kỳ thực, tôi nghĩ mỗi người chúng ta đều là cao thủ dối trá, ở đời vốn có rất nhiều thứ cần phải giấu nhẹm đi, cuộc sống tôi luyện việc đấu tranh sống còn thành thói, cưỡi ngựa xem hoa thành quen.

Khi đó, tôi đối với khuynh hướng giới tính của mình hãy còn chưa khẳng định được. Mà thực tế là hoàn toàn khẳng định được rồi, có điều không dám thừa nhận mà thôi. Vừa nhắc đến đồng tính luyến ái là tôi đã nghĩ ngay đến bệnh AIDS, không bị dọa cho chết khiếp cũng uổng.

Cách tôi ba lớp, có một bạn nam ăn nói õng ẹo như con gái. Bạn bè cậu ta ngoài mặt gọi vui là “bà thím”, nhưng sau lưng không ngừng chửi bạn đấy là đồ “hai – phai”. Tôi có lúc từng nghĩ, liệu mình có giống cậu ta hay không? Nhưng sau khi suy xét, tôi kết luận mình không hề giống. Bởi vì sao à? Vì ngoại trừ khuôn mặt có chút thanh tú ra, tôi cảm thấy mình chẳng có tí đặc thù nào của đàn bà cả.

Có điều mỗi đêm, tôi lại nghĩ đến cơ thể của đàn ông. Ban đầu là không có hình tượng cụ thể, bất quá chỉ là người mẫu sách báo hoặc diễn viên điển trai mà thôi.

Sau có một ngày, lúc thời điểm cơ thể nóng khô lên tôi chợt nhớ đến Đinh Vĩ. Bắp tay cậu ta khỏe đẹp, vòm ngực lại rộng lớn, đùi cường tráng và nhúm râu lún phún mới nhú trên khuôn mặt anh tuấn. Nghĩ đến đó, tôi chợt khựng lại. Không được, sao lại có thể muốn cậu ta? Đó là tội ác, là tội ác đấy!

Nhưng đạo đức cao một thước, dục vọng cao một trượng. Đêm đó, cuối cùng dục vọng cũng chiến thắng lý trí và cũng chính vào đêm đó, cùng với cảm giác tội lỗi, tôi đạt được cao trào chưa từng có từ trước đến nay.

Thế nên, ngày hôm sau đi học tôi không tập trung được chút nào. Tôi nghĩ mình như thế rất xấu xa, đạo đức bại hoại, ý chí bạc nhược. Bên cạnh, Đinh Vĩ cúi đầu không coi ai ra gì ngồi đọc《 Lộc Đỉnh Ký 》.

Giữa trưa, tôi vào thư viện trường tìm rất nhiều loại tạp chí《Đại Chúng Kiện Khang 》. Tôi rất muốn biết xem có loại phương thuốc cổ truyền nào trị liệu được “bệnh” này hay không. Tất nhiên, sau một hồi mò mẫm tôi cuối cùng cũng tìm được. Phương pháp đó vô cùng đơn giản, chính là đưa cho “người bệnh” xem tấm ảnh người mình thích rồi cho giật điện đến khi nào cảm thấy ghê tởm, nôn mửa mới thôi. Lập đi lập lại vài lần, “bệnh” sẽ nhanh chóng khỏi.

Phản ứng đầu tiên sau khi đọc được bài báo đó của tôi là nghĩ bác sĩ này sao có thể biến thái điên loạn như vậy, còn biến thái hơn cả tôi nữa. Đừng nói tới việc tôi không có hình Đinh Vĩ, mà cho dù có thì chịu điện 220 vôn vài lần, kiểu nào cái mạng nhỏ này cũng đi tong.

Nghĩ thế, tôi bỗng nhẹ lòng hẳn ra rồi từ từ đứng dậy, dù sao bản thân cũng thuộc dạng bất trị chi bằng mặc kệ nó, để nó tự sinh tự diệt cũng được. Vì thế cho nên mỗi đêm tôi đều nghĩ về Đinh Vĩ, có khi nhiều lần trong một đêm, nhiều đến mức khiến da xanh vàng vọt còn hại mẹ nghĩ rằng tôi học hành căng thẳng lắm.

Bất quá vào lúc đó, chuyện của tôi và Đinh Vĩ  vẫn không mặn, không nhạt. Cậu ta có vòng luẩn quẩn của mình, tôi cũng có những thứ rất riêng của tôi, nước sông không phạm nước giếng. Kỳ thực không phải quan hệ giữa chúng tôi không tốt, chỉ là bạn học bình thường chẳng có gì đặc biệt.

Vì vốn, Đinh Vĩ trong giấc mộng nam kha của tôi và Đinh Vĩ trong thực tế hoàn toàn là hai cá thể khác nhau.

Hồ hồ đồ đồ suốt cao trung năm nhất, qua cao trung năm hai thì trường lại phân lớp. Tôi là học sinh giỏi về nhiều mặt thế nên được phân vào lớp tốt, còn Đinh Vĩ tất nhiên bị phân vào lớp kém cỏi nhất rồi.

Bất quá cậu ta cũng chả thèm quan tâm, ở hành làng gặp mặt thì lại nhìn tôi cười ngu ngốc, hoàn toàn là biểu hiện của kẻ sớm mất não từ lâu. Tôi lúc đó đã nghĩ, nếu mà mẹ biết tôi bị phân đến ban năm chắc chắn sẽ đem tôi ra giết, mà cái xác thì chả biết sẽ xử lý ra sao.

Sau, tôi cũng ít gặp cậu ta. Ngoại trừ những lúc thấy cậu ta chạy quanh trên sân bóng, còn lại khi chạm mặt đều chỉ gật đầu chào nhau rồi nhoẻn miệng cười. Thậm chí, khoảng thời gian một năm chúng tôi ngồi cùng bàn, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa.

Chỉ là có một lần lúc tan học ngẫu nhiên gặp nhau, cậu ta hỏi tôi có muốn ngồi lên xe để cậu ta chở về hay không. Tôi chỉ đơn giản trả lời, không cần, cậu đi trước đi. Thế là cậu ta leo lên xe đi mất.

Dường như, trong trí nhớ vốn từ lâu rỗng tuếch của tôi, đây là lần duy nhất cậu ta chủ động nhiệt tình như thế. Dù cho tôi có cố lục soát trí nhớ kỹ hơn cũng chẳng có lần nào khác. Đây có lẽ là bằng chứng cho việc trước đây tôi và cậu ấy chỉ là tình bạn thuần khiết.

Cậu ta chắc chắn không biết mỗi tối trước khi ngủ, tôi đều nằm ảo tưởng cậu ta đâu.

Sau này, tôi nghe nói cậu ta yêu một cô gái trường khác rất xinh đẹp. Lúc nghe xong, tôi chỉ nghĩ bọn họ thật xứng đôi.

Lúc đó, cậu ta ít xuất hiện trong mộng nam kha của tôi lắm rồi. Vì ừ, tôi đã yêu người khác!

~~~~~~~~~~~~~

2.

Tôi đậu đại học ở Bắc Kinh. Các bạn biết không, ở thành phố Đức Huệ chúng tôi (DeHui) (lúc đó còn là huyện) người có thể lên Bắc Kinh dùi mài kinh sử kì thực không nhiều. Thế nên lúc hay tin, tôi cảm thấy mình giống như một Trạng Nguyên mà vui vui vẻ vẻ bước chân đến thành thị phồn hoa đó.

Bốn năm ở Bắc Kinh khiến tôi mở rộng tầm mắt được nhiều điều. Thu hoạch lớn nhất trong tôi, chính là mối tình đầu khắc cốt ghi tâm. Về chuyện này, nếu có dịp tôi sẽ kể tường tận cho các bạn nghe. Nhưng chung quy, nhờ nơi đây tôi cuối cùng cũng thừa nhận mình là đồng tính luyến ái.

Tốt nghiệp đại học, tôi một thân một mình quay về  Trường Xuân. Bởi chị tôi đã lấy chồng và dọn ra ngoài, nên trong nhà chỉ còn ba mẹ tuổi già sức yếu. Tôi trở về, dù thế nào cũng chỉ để chăm sóc ba mẹ mà thôi.

Trường Xuân cách Đức Huệ một giờ xe lửa. Nếu nhà có chuyện gì tôi cũng có thể nhanh chóng trở về, lại vẫn giữ được tự do. Mà cũng do gần quê, lại thường xuyên về nhà nên tôi đã nối lại quan hệ với đám bạn học cũ đã mất liên lạc từ lâu.

Có lần, thời tiết rất lạnh nên cả bọn quyết định đi ăn lẩu, ăn nửa ngày thì Đinh Vĩ mới xuất hiện. Bên ngoài lúc ấy hình như tuyết rơi rất nhiều, cậu ta tháo mũ xuống, phủi những bông tuyết vương trên người và mỉm cười với tôi.

[Haha, Tiểu Tùng về rồi à]

Cậu ta giờ đây cắt tóc húi cua ngắn ngủn, nhìn chững chạc và đàn ông hẳn ra. Áo khoác da và quần đen phủ kín người, hình như tâm trạng cậu ta đang rất tốt.

Tôi nuốt nước miếng nói.

[Về từ sớm nhưng không thấy lão nhân gia ngài đây. Mời cậu ăn mà muộn thế mới đến, mọi người xem xem có nên phạt rượu hay không?]

Nghe xong mọi người cười rộ lên còn cậu ta thì yên yên phận phận ngồi xuống cạnh tôi.

Trong tiếng người huyên náo, cậu ta cứ thế mỉm cười ngồi sát bên.

[Đáng ra có thể tới sớm nhưng đột nhiên có việc gấp. Bất quá hôm nay có mặt Tiểu Tùng, chúng ta phải uống thật đã. Hảo, tôi kính mọi người ba chén]

Nhìn cách cậu ta nhanh nhẹn uống cạn ba chén tôi thầm nghĩ, vài năm nay chắc có lẽ miệng lưỡi cậu đã dẻo hơn, không còn hồ đồ ngốc nghếch như xưa nữa.

Sau đó, mọi người có tụ họp thêm vài lần. Qua cái tuổi ngây ngô từ lâu, bản thân từng người đều già dặn và sỏi đời, nói năng lại hoạt bát hơn.

Tất cả mọi người đều đã đi làm, đấu đá với xã hội tàn bạo từ lâu. Thậm chí có người sớm thành gia lập thất. Vậy mới nói, khi người ta lớn rồi, qua cái tuổi thơ ngây thì mới thấy lúc cao trung mình sống thật quá vô tư lự. Đó là quãng thời gian cực đẹp và tình bạn cũng hết sức hồn nhiên.

Có khi trên bàn rượu mọi người tán gẫu về chuyện năm cao trung, trông ai cũng có vẻ cao hứng, duy chỉ có Đinh Vĩ là lẳng lặng ngồi một góc, rượu làm khuôn mặt cậu ửng hồng lên, phảng phất ý cười.

[Tiểu Tùng hình như còn ngồi cùng bàn với Đinh Vĩ nữa mà?] Trương Mai đột nhiên hỏi [Mà sao hai người không nói chuyện với nhau?]

[Hồi đó cậu ta cứ lo xem tiểu thuyết võ hiệp với yêu đương miết, rảnh đâu mà để ý tới tôi?] Tôi cười liếc Đinh Vĩ một cái.

Đinh Vĩ cũng cười, mặt càng lúc càng đỏ, ngốc ngốc ngếch nghếch y hệt hồi xưa.

Kết thúc đề tài đó, mọi người lại thao thao bất tuyệt về chuyện hồi xưa đang coi tiểu thuyết võ hiệp thì bị thầy giáo nào đấy bắt quả tang.

Đức Huệ của chúng tôi rất bé, thế nên có nhiều người vừa tốt nghiệp xong là vội vội vàng vàng lo lấy vợ sinh con. Có điều tôi từng vô tình nghe được Đinh Vĩ đã chia tay với đối tượng cậu ta quen những hai năm. Tôi không biết nguyên nhân cụ thể, cũng không tiện hỏi, chỉ sợ rước họa vào thân. Kỳ thực, chuyện của tôi còn lo chưa xong, hơi sức đâu đi lo chuyện thiên hạ chứ? Bất quá cũng may tôi làm việc ở thành phố khác, mỗi khi có người tình cờ nhắc đến việc kết hôn này nọ là có người đỡ lời hộ tôi.

[Người ta là dân thành phố lớn, mà người thành thị thì thích kết hôn muộn. Tiểu Tùng của chúng ta đây gọi là quý ngài độc thân đấy]

Tôi nghe xong cũng hỉ hỉ hả hả cười hùa cho qua ải.

Lò gạch Đinh Vĩ làm đóng cửa, cậu ta hiện tại chỉ làm phụ người ta mà thôi. Có lần, Đinh Vĩ nói với tôi, dượng cậu ta ở Trường Xuân có một đội kiến trúc chuyên nhận thầu, muốn cậu ta lên phụ giúp. Tôi nghe xong liền bảo, ừ, tốt, cậu cứ lên ở tạm chỗ tôi đi dù sao nhà tôi cũng còn một gian trống.

~~~~~~~~~~~~

3.

Tôi sống trong một căn hộ trên đường Kiến Thiết, cách nơi làm việc không bao xa. Đó là căn hộ kiểu xưa gồm hai phòng, vừa vào cửa sẽ thấy ngay một góc làm việc nho nhỏ. Được cái tiền thuê nhà hợp túi tiền, vợ chồng chủ nhà là chỗ quen biết, vì cả hai đều xuất ngoại nên rất muốn tìm người trông coi nhà. Lúc trước tôi cùng bạn trai đang chạy vạy khắp nơi tìm phòng thuê, vừa gặp đã chấm ngay căn hộ này. Chúng tôi thuê một hộ hai phòng cũng vì muốn che mắt người ngoài, để họ nghĩ cả hai chỉ là bạn cùng phòng, không phải sống chung như tình nhân.

Ai ngờ quen nhau thì dễ, ở cùng thật khó khăn. Chưa đầy hai tháng, cả hai chúng tôi đã cãi nhau ầm ĩ. Giờ nhớ lại thì thấy đó chỉ toàn là việc nhỏ nhặt không đâu. Ngặt một nỗi, hai đứa đều là dạng người cố chấp, không ai nhường ai. Cuối cùng hắn tức giận dọn đi, thế là chuyện đó kết thúc.

***

Một chiều sau Tết âm lịch, tôi đang ở sở làm thì nhận được điện thoại của Đinh Vĩ, báo rằng cậu hiện đang ở Trường Xuân. Nghe xong tôi không kịp phản ứng, nói đông nói tây với Đinh Vĩ mãi đến lúc cậu ta mở lời hỏi, phòng kia còn trống hay không.

Kỳ thực nghe xong tôi rất bất ngờ. Chuyện lúc đó tôi cũng chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi. Nhiều lúc, tôi hay nói những lời thiếu suy nghĩ, tỷ như lúc ra ngoài uống nếu gặp một tiểu cô nương xinh đẹp sẽ thuận mồm nói “anh yêu em”. Nhưng mà việc đó thì làm sao nhớ được cơ chứ?

Bất quá, Đinh Vĩ đến khiến tôi rất mừng. Ở cùng thằng nhóc này hai ngày, tôi phát hiện ra cậu ta là một hàng xóm rất tuyệt. Mỗi sáng đi khỏi từ sớm tinh mơ, đến tối mịt mù mới quay trở về. Lúc nào rảnh tay thì năng quét dọn phòng ốc, rất có tính tự giác cá nhân và tinh thần tập thể. Còn nếu không có việc gì nữa thì cậu lấy hai quả tạ tay không biết kiếm đâu ra, tối rỗi cứ thế mà luyện.

Có lần, tôi hỏi, nhóc à cậu rốt cuộc có biết mệt là gì không đấy? Ban ngày ra ngoài bươn chải đã đủ trầy vi tróc vảy rồi, tối về sao phải hì hụi tập luyện như thế. Nghe xong, cậu ta chỉ nhìn tôi cười trừ.

Nhưng mà cơ bụng tám múi kia thực khiến tôi phát thèm. Đáng tiếc cậu ta không cùng chí hướng, bằng không thì đã sớm thành cực phẩm nhân gian. Lắm lúc nhìn khuôn ngực trần cộng với bộ mặt tuấn tú kia, lòng tôi cứ có chút xáo động.

Tôi nghĩ tinh lực tràn trề của cậu chắc chắn là không có chỗ phát tiết. Mà đừng nói là cậu ta, ngay đến tôi cũng sắp nhịn không nổi. Vì Đinh Vĩ ở đây, tôi chẳng thể đem người về nhà, làm chuyện không biết xấu hổ như thế. Nhưng nếu tình trạng này vẫn tiếp diễn, tôi sợ một ngày quẫn trí mình sẽ làm chuyện bất lợi với cậu ta. Cân nhắc mãi, tôi quyết định ngả bài với Đinh Vĩ.

Cho dù tôi ra ngoài lăn lộn đã lâu, nhưng come out* với người quen thì đây là lần đầu tiên trong đời. Sau một hồi nghe tôi bộc bạch trong tình trạng nói năng vòng vèo lộn xộn, cậu ta buồn buồn nói với tôi [Cậu thích đàn ông?]

[A.] Tôi có chút kích động.[Nhưng mà tôi sẽ không quấy rối cậu đâu.] Đáng nhẽ phải khẳng định thêm: Tôi không có cảm giác gì với cậu cả. Nhưng câu này tôi giữ lại trong bụng, không thốt ra lời.

Đinh Vĩ im lặng không nói.

Tôi lại ấu trĩ nói thêm [Về Đức Huệ ngàn vạn lần cậu đừng nói với người khác, bằng không thì tôi chết chắc.]

Đinh Vĩ ngẩng đầu nhìn tôi, [Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói với bất kỳ ai.]

Nhìn thấy vẻ mặt tha thiết chân thành của cậu, nỗi đau xé trong lòng tôi mới dịu lại đôi phần.

======================

4.

Tôi không rõ cậu ta nghĩ gì vì cậu vốn không phải tuýp người khéo nói.  Không giống như tôi làm trong môi trường kinh doanh miệng lưỡi thường xuyên thao thao bất tuyệt, ăn nói trơn tru.

Bất quá sau lần tôi bộc bạch, biểu hiện cậu ta không có gì khác thường. Sáng sớm đi làm, tối về vẫn tập tạ, mỗi khi trông thấy tôi vẫn mỉm cười gật đầu chào. Tôi đoán, có lẽ vì cậu sống dưới mái nhà người khác, không thể không cúi mình.

Chỉ là, tôi không rảnh quan tâm nhiều đến vậy.  Tuần thứ hai tiếp đó, tôi liều lĩnh dẫn bạn trai mới về nhà. May mắn thay lúc đó Đinh Vĩ chỉ ở trong phòng mình, không bước ra ngoài nửa bước. Lúc người kia vội vàng ấn tôi lên giường, đột nhiên trong đầu tôi xuất hiện ý nghĩ kỳ quái,  phía bên kia bức tường, Đinh Vĩ đang làm gì nhỉ?

Một khi đã xuất hiện thì ý nghĩ đó cứ quẩn quanh trong đầu, không gạt đi được. Thế nên cả lúc lên đỉnh cực kì hưng phấn, tôi cũng ngoan cố ngậm chặt miệng, không rên lấy một tiếng. Nhưng không rên thật sự rất khó chịu thế nên tôi đành làm chuyện đó qua lớp chăn.* Kết quả, người tôi dẫn về khó chịu bỏ đi mất.

Sáng hôm sau đụng mặt, cậu ta gật đầu chào như chẳng có gì xảy ra. Lúc đó tôi mới hay, tất cả đều do bản thân cả nghĩ.

Lần thứ hai dẫn người về càng chết dở, vừa đúng lúc bắt gặp cậu ta mặc áo ba lỗ từ trong phòng bước ra. Nhìn thấy cậu, gã kia cứ dán chặt mắt vào Đinh Vĩ không thôi, thậm chí nhìn thiếu điều chảy cả nước dãi. Sau vào đến phòng, gã vẫn cố gạn hỏi tôi cậu ta là ai. Hỏi đến nỗi tôi  phát ngấy, phán cho gã một câu xanh rờn, người cậu vừa thấy là trai bao của tôi.

Sau lần đó tôi không dẫn ai về nhà nữa! Chịu đựng hai lần là quá đủ rồi!

*****

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái là đến mồng một tháng năm. Công ty chúng tôi trong khoảng thời gian này chẳng còn việc gì làm, kì nghỉ đến sớm hơn thường lệ, thế nên tôi khuân gói trở về Đức Huệ.

Tôi lần lữa đến đúng ngày đó mới trở về, dù sao về sớm cũng không có gì thú vị, nhất là phải ì ra chịu trận, nghe người nhà lải nhải kêu tôi mau chóng tìm đối tượng đi. Buồn bực hai ngày ở nhà, rốt cuộc đến ngày thứ ba tôi quyết định đi tìm Đinh Vĩ.

Tôi chưa từng tới nhà họ. Căn hộ đó nằm trên đường số 8, cách nhà tôi rất xa, từ xưa đến nay vẫn chỉ có độc một tầng trệt. Nhà tôi thì đã cất lầu từ nhiều năm trước.

Kì thực trước đây gia đình tôi cũng sống ở khu ấy, lâu rồi không về thăm lại, giờ mới thấy con đường vốn dĩ rộng thênh bỗng dưng hóa chật hẹp, bờ tường vốn cao vời vợi trở nên thấp bé hẳn ra. Mặt đường nhầy nhụa rác rến, gió mùa quét mạnh qua là tất cả bay tứ tán khắp nơi.

Tôi không biết nhà cậu cụ thể ở đâu, thế nên bèn dừng lại hỏi thăm một thiếu niên ven đường, [Anh tìm Cậu của tôi à?] Thiếu niên ấy mặc quân phục màu xanh lá mạ (dùng để đi tuần), nhìn rất đẹp [Đi theo tôi]

Sau, thiếu niên dẫn tôi vào một căn nhà có khoảnh sân nhỏ cách đó không xa. Vừa bước vào sân, cậu niên thiếu ấy liền ngửa cổ lên hét to [Cậu, có người tìm!!!!] Tiếng hét vừa dứt, cậu ta bỏ vào nhà.

Tôi đứng ngoài cửa chờ. Khi màn cửa vang lên những tiếng sột soạt,  một phụ nữ trung niên bước ra đón tôi. Mặc dù chưa từng gặp qua, nhưng nhìn sơ tôi cũng biết rằng bà là mẹ của Đinh Vĩ.  Thấy bà, tôi mới thấm thía câu nói của người xưa “Con trai thường giống mẹ”. Quả thật khuôn mặt tuấn tú của Đinh Vĩ được di truyền từ bà rất đậm nét.

Tôi vừa toan mở miệng nói, chào bác, thì bên tai đã nghe thấy tiếng Đinh Vĩ: [Tiểu Tùng, sao cậu tới đây?]

******

Đinh Vĩ và bác gái dẫn tôi đến một căn phòng phía Tây. Từ phòng phía Đông vọng đến những thanh âm lách cách đặc trưng của bàn mạt chược, tôi bỗng nhận ra Đinh Vĩ vừa mới từ đó ra.

Mẹ cậu nghe bảo tôi là bạn cùng phòng với Đinh Vĩ ở Trường Xuân thì rất nhiệt tình, bưng ra một bàn nào là trà nước bánh trái, thậm chí còn mời tôi ở lại dùng cơm. Nhưng ngược lại, Đinh Vĩ thì rất thoải mái, đầy tự nhiên vừa vào phòng đã lập tức nhào lên đống đồ khô trên phản nằm khểnh ra.

[Bác gái, bác đừng vội, cháu ngồi chút là đi ngay] Tôi có chút ngại.

[Mẹ, mẹ ra ngoài đi. Đừng làm việc vớ vẩn hù người ta bỏ chạy] Đinh Vĩ tùy tiện nói với bác.

[Trời ơi! Coi cái thằng này kìa…] Mẹ Đinh Vĩ trừng mắt nhìn cậu [Được, các con tán gẫu đi, mẹ ra ngoài trước]

Chờ bóng bác khuất tầm, tôi le lưỡi bảo, [Cậu nói năng với mẹ cậu thế mà coi được?]

Đinh Vĩ cười, vỗ phành phạch xuống tấm phản, ngụ ý bảo tôi qua đó ngồi.

Tôi đến ngồi cạnh cậu, nghe âm thanh huyên náo phòng bên [Ngại quá! Khiến cậu phải bỏ chơi giữa chừng.]

[Tôi cũng đâu muốn chơi! Đêm qua nhậu say, đến giờ còn khó chịu.] Cậu ta lười biếng nói.

Tôi biết Đinh Vĩ uống rất được, cũng rất thích uống. Kéo tay cậu, tôi nói [Cậu lại uống nhiều rồi.]

Đinh Vĩ cười híp mắt, không lên tiếng, để mặc tôi kéo tay cậu ấy.

Bàn tay Đinh Vĩ rất lớn, cũng rất đẹp. Ngón tay vừa thon lại vừa dài.

Nhưng mà dù muốn ngắm, tôi cũng không thể nào nắm lên xem cả buổi chiều được. Với cả không biết mẹ cậu ấy sẽ chạy vào lúc nào, lỡ như cảnh tượng tôi và cậu tay trong tay bị bắt gặp, thử hỏi sẽ thế nào đây?

Nghĩ thế, tôi hắng giọng, [Đinh Vĩ, tôi mới đến chơi, thế mà cậu lại ngủ ư?]

Đinh Vĩ mở mắt, cười nhìn tôi [Vậy cậu nói đi, giờ mình đi đâu đây?]

[Cậu rành Đức Huệ hơn tôi, cậu tính đi]

[Hay giờ tìm bọn Lâm Hải, Trương Mai?]

[Ôi, không đi đâu]  Tôi lắc đầu, xiết tay cậu thật chặt [Đi với chúng nó lại phải nhậu tiếp, coi bộ cậu uống còn chưa đủ đô ha.]

Đinh Vĩ nghe thế thì nhìn tôi cười, đảo mắt [À, đột nhiên tôi nhớ ra có một chỗ cũng được.]

Nói xong, cậu bật dậy, kéo tôi ra ngoài.

~~~~~~~~~~~~

5.

Nhắc đến thì thật là hổ thẹn! Tôi ở Đức Huệ cũng đã lâu, sao lại có thể không biết gần đây có một cái hồ tuyệt đẹp đến vậy.

Trong lúc Đinh Vĩ dựng xe máy ven đường, lòng tôi dâng lên nỗi khát khao được nhảy vào, hòa mình vào dòng nước xanh biếc ấy.

[Thế nào?] Đinh Vĩ đắc ý nhìn tôi.

Tôi cười chỉ vào góc liễu đang rủ xuống bên hồ [Tiểu Vĩ, tôi đếm đến ba, thi coi ai chạy đến đó trước, người thua phải bao cơm chiều.]

[Được.] Cậu ta tự tin gật đầu.

Hô [Một] xong, tôi lập tức lao ù đi. Cậu ta thì đứng ngớ ra một hồi mới nhanh chân đuổi theo. Chưa được nửa đoạn, Đinh Vĩ đã vượt mặt tôi, đã thế còn ngoái lại nhìn tôi cười ruồi.

Đợi tôi thở hồng hộc chạy tới bên gốc cây đó, cậu ta đã nhàn nhã đứng đợi từ lâu.

Thật sự chả quen với cái biểu hiện đắc ý của Đinh Vĩ, tôi bèn lợi dụng quán tính, giả vờ không thắng kịp, đè cậu ta ngã nhào lên bãi cỏ.

[Không tính, không tính.] Nằm trên người Đinh Vĩ, tôi nói.

[Tại sao?] Cậu ta không vội cũng không buồn bực, cười nhìn tôi.

Còn tôi đuối lý nửa ngày mới trừng mắt nói [Vì tôi đã chơi ăn gian.]

Lời vừa dứt, cả hai đều phá lên cười.

Sau, hai chúng tôi ngã lưng ra bãi cỏ ngắm bầu trời xanh trong và những đám mây trắng như bông mãi lơ lửng.

Tôi có chút không phục nói, [Sao bảo hôm qua cậu uống nhiều lắm mà?]

[Thì ra cậu là hạng người “thừa nước đục thả câu” sao?] Đinh Vĩ nghiêng mặt qua, cầm tay tôi để lên bụng cậu [Dù có thả câu cũng phải xem chủ ao là ai chứ, bộ cậu tưởng cơ bụng tám múi này khi không mà có à?]

[Hả? Sao tôi lại không rờ được múi nào vậy?] Tôi giả vờ sờ sờ vuốt vuốt rồi ra sức đè mạnh một chút, Tiểu Vĩ lập tức la to đau đớn bật dậy ngay.

Hôm ấy là một buổi chiều mùa xuân đầy vui vẻ.

Và cũng chiều ấy, về sau này trường cửu khắc sâu trong góc nhỏ kí ức của tôi.

Khi đó, những nhánh cỏ non tơ chỉ mới nhú khỏi lồng đất, gió hồ nhẹ nhàng mơn trớn trên mặt chúng tôi.

[Làm sao cậu tìm được một nơi đẹp như thế?] Tôi vừa nói vừa ngồi một chỗ xem Tiểu vĩ nghịch nước [Cũng không nói sớm một chút để cả bọn cùng đi.]

[Tôi lâu rồi chẳng đến.] Khi Tiểu Vĩ khom lưng đùa giỡn với những hạt nước của bờ sông, chiếc áo căng ra bám chặt vào cơ thể. Dưới vầng dương sáng ngời, cậu trở nên thật rực rỡ. [Mấy năm trước khi cha qua đời, tôi thường hay đến đây một mình.]

Lúc nói ra câu đó, cậu quay lưng về phía tôi nên tôi không biết biểu cảm khuôn mặt cậu thế nào. Kỳ thực, hồi nghỉ đông đại học năm hai, tôi có nghe bạn bè kể chuyện ba cậu qua đời. Chỉ là lúc đó nghe xong cũng không cảm thấy gì mấy. Nay, nghe cậu nói lại, bất giác tôi tưởng tượng ra cái khung cảnh cậu một mình ngồi ưu tư bên bờ hồ lặng tênh. Cũng vì hình ảnh đó khiến tôi hiểu được một phần sự cô đơn và đau khổ trong cậu.

Tôi ngồi đó lặng im, không biết nói sao cho phải, chỉ còn cách thầm nhủ sau này phải đối tốt với Đinh Vĩ mà thôi.

Tiểu Vĩ xoay người, cười không mấy tự nhiên [ Giờ trời còn hơi lạnh, vào hạ chúng ta ra đây bơi đi]

Chữ “Chúng ta” vô tình bật ra khỏi miệng cậu khiến tôi rất cảm động.

Tối về, chúng tôi đi cùng Lâm Hải, Trương Mai đến khách sạn Hữu Nghị nhảy disco. Kỳ thực chỗ chúng tôi nhỏ, trào lưu này chưa phổ biến lắm. Chỉ có những người đàn ông ôm phụ nữ nhảy ba bước rồi lại bốn bước. Đúng là nhà quê!

Mà cũng vì thế, chẳng ai dám nói với người lớn trong nhà là mình đi vũ trường, họ luôn nghĩ nơi đó chỉ dành đám vũ nữ và phường lưu manh đầu đường xó chợ.

Điều đó đẩy tới cảnh mọi người hoàn toàn không lĩnh hội được những bước nhảy của tôi. Suốt tối đó tôi phải mở cả một lớp học nhảy. Nói không ngoa chứ đối với khiêu vũ tôi rất tự tin. Dù thế nào tôi cũng đã lê la khắp các sàn nhảy lớn nhỏ của thủ đô rồi. Đêm đó, toàn bộ vũ trường đều dừng lại ngắm tôi nhảy, dù giờ kể lại cũng khoa trương ít nhiều. Có điều, tôi biết chắc chắn bọn họ đều đang nghĩ, từ đâu xuất hiện ra tên nhóc khiêu vũ này.

Chỉ là quan trọng hơn tất thảy, tôi thấy rằng Đinh Vĩ nhìn mình vô cùng tán thưởng.

Tối đó, chúng tôi nhảy đến tận khi vũ trường đóng cửa vẫn chưa thỏa thuê. Sau, đám người Lâm Hải kéo chúng tôi ra phố ăn đồ nướng.

Tới nơi, bọn Tiểu Vĩ kêu ra bình rựơu rắn ngâm thuốc bắc có nồng độ cực cao. Có điều, trong lúc nhảy mọi người đã uống không ít rồi, thế nên giờ đây Tiểu Vĩ đưa cặp mắt mê man vì rượu nhìn tôi cười [Cậu cũng uống đi, tráng dương lắm đấy]

Tôi nghĩ bụng, tối nay mà tráng dương nữa thể nào cũng có chuyện mà thôi.

Đó là một ngày rất vui. Nhưng đến hôm nay hồi tưởng lại, tôi vẫn mãi băn khoăn câu cậu nói bên bờ hồ chiều hôm.

Có chăng, từ khoảnh khắc ấy, Đinh Vĩ đã xem tôi là một người bạn chân chính rồi?

Và, ừ, dù thế nào chiều ấy vẫn đậm mãi trong kí ức nhạt nhòa của tôi.

=====================

Tagged:

§ 3 Responses to [Done] Yêu Straight [Thiên Không] [1] [2] [3] [4] [5]

  • Destiny Jung nói:

    chào nàng, ta đọc bộ này đã lâu…….nhưng bây h mới comt cho nàng, nói thật đây là bộ mà ta có ấn tượng rất sâu sắc, có thể với nhiều người nó không phải là HE như mong muốn, nhưng với ta nó thật sự là một HE vì họ hiểu đâu là giới hạn và khả năng của mình, yêu không nhất thiết cứ phải bên nhau đúng không nàng…..thank nàng vì đã edit

  • Destiny Jung nói:

    ta nghĩ nàng sẽ xóa cmt này của ta nhưng trước khi xóa ta mong nàng có thể bỏ chút thời gian đọc nó, tình hình là ta mới lập một wp nên muốn chuyển ver bộ này được không? vì ta không có khả năng edit từ QT được? ta sẽ dẫn link truyện gốc đến nhà nàng và đặt pass tất cả các chương mà ta chuyển ver………mong nàng hãy hiểu cho ta, và đòng ý với lời đề nghị này!!!!! ta chờ tin của nàng, thanks !

  • Vừa đọc đoạn đầu máu mũi đã xịt :))),đa tạ chủ nhà đã edit

Trả lời Destiny Jung Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading [Done] Yêu Straight [Thiên Không] [1] [2] [3] [4] [5] at Nhật Lạc.

meta

%d bloggers like this: