Yêu Straight [Thiên Không] [6][7][8][9][10]

02/11/2011 § %(count) bình luận

6.

Sau khi trở về từ Đức Huệ, quan hệ giữa tôi và Tiểu Vĩ dường như có bước tiến triển. Tuy rằng cả hai chẳng nói gì với nhau, nhưng tâm ý đó có thể cảm nhận thật dễ dàng.

Tỷ như, bữa trưa Tiểu Vĩ ăn cơm ở công trường, đêm nào cũng chuẩn bị sẵn cơm cho trưa hôm sau. Còn tôi ăn trưa ở căn tin công ty, tối về ăn cơm do Đinh Vĩ nấu.

Cậu ấy làm đồ ăn rất ngon, ngon hơn tôi làm nhiều lắm. Ngày thường sau khi tan tầm, nếu về sớm hơn thì tôi đều ghé ngang mua thực phẩm ngồi chờ cậu về nấu cho ăn. Đôi khi tôi nghĩ, ai có thể làm vợ cậu thì đó là người hạnh phúc nhất thế gian mất rồi. Chồng tuấn tú lại giỏi nấu nướng, kỹ thuật trên giường thì đợi kiểm tra đã, bất quá chắc cũng không tệ lắm đâu.

Ăn xong cơm tôi dọn dẹp mọi thứ đi rửa. Cậu thấy thế cũng không tranh giành, mỹ mãn ngồi xem tôi tay chân vụng về vội vàng rửa hết đống bát. Kì thực, lắm lúc tôi cảm thấy chúng tôi thật giống đôi vợ chồng mới cưới, trừ việc không làm chuyện đó mà thôi.

Tôi từng ao ước, nếu mình là nữ nhất định sẽ gả cho Đinh Vĩ. Nhìn thể hình của cậu ta xem, ở trên giường chắc chắn khỏe như trâu rồi.

Nhưng thực tế thì cho thấy, chúng tôi không thể. Vì Đinh Vĩ ngay cả tiền chợ cũng đòi trả cho tôi. Để chặn việc đó, tôi chỉ nói, tiền thuê đầu bếp giỏi đã không tốn một xu rồi, sao có thể nhận tiền của cậu được?

Cậu ta nghe xong chỉ cười, chẳng nói thêm một câu.

Ừ thì, lấy lòng người khác là sở trường của tôi mà.

***

Qua tháng sáu, tôi được công ty phát tiền lương thưởng nửa năm. Quả thật, sự mồm mép của tôi đem lại không ít lợi nhuận, tiền thưởng cao hơn bình quân rất nhiều.

Việc này tất nhiên do khách của tôi đông rồi, nhưng nghĩ sao vẫn cảm thấy quản lý có chút bất công nào đấy. Ông ta rất thích tôi, thậm chí thích đến mức nếu ông không có vợ và đứa con nhỏ thì tôi đã trực tiếp hoài nghi tình cảm của ông.

Mà dù thế nào, tôi cũng rất vui. Buổi chiều có nhiều tiền đó, tôi gọi cho Đinh Vĩ bảo hôm nay nhất định phải sớm về.

Tới tối, cả hai xuống quán rượu dưới lầu làm một ít. Ban đầu cậu còn giả vờ nói, để cậu mời thế này thực ngại quá. Tôi nghe xong liền bảo, chỉ có hai chúng ta thôi mà.

Nhưng đó chỉ là ban đầu thôi, rượu vừa vào bụng thì cậu lập tức nói rất nhiều. Cả hai tán gẫu chuyện trên trời dưới bất, quốc nội hải ngoại, không biết làm sao lại nói đến chủ đề người ngoài hành tinh. Vừa chạm chủ đề, Đinh Vĩ nhanh chóng nói một cách hăng hái đầy say mê. Xem ra cậu đã bỏ công đọc rất nhiều sách về phương diện này. Chỉ có điều, tôi là người theo chủ nghĩa duy vật, tuyệt đối không tin những điều như thế. Bất quá cậu nói say sưa đến nói khuôn mặt tuấn tú đượm hồng khiến tôi mê say.

Tôi không biết hôm đó chúng tôi uống bao nhiêu, dù sao việc tôi có thể tỉnh táo thanh toán hóa đơn thật sự là một việc kỳ tích. Điều đó chứng tỏ rất rõ, tiền tài đối với con người, dù bất kỳ ai cũng không thể hồ hồ đồ đồ được.

***

Từ quán nhỏ bước ra, gió đêm mùa hạ của thành Trường Xuân lành lạnh khiến tôi tỉnh lại đôi phần. Đập vào mắt chúng tôi là tiệm cho thuê băng dĩa còn mở , thế nên cả hai rất phấn khích, muốn tìm xem có gì mới để đem về nhà coi không.

Chọn nửa ngày cũng không tìm được gì. Thật xui! Tất cả những cái chưa xem đều bị người khác mướn hết rồi. Chủ tiệm thấy chúng tôi đứng đó, ánh mắt ánh lên vài điều ám muội (cái này là do sau này tôi tưởng tượng thêm, chứ thật tình lúc đó tôi đã quá say, làm sao để ý đến ánh nhìn của chủ tiệm được)

[Cậu trai trẻ, ở đây tôi có vài đĩa phim nóng, cậu muốn xem không?]

Tôi quay đầu nhìn thoáng Tiểu Vĩ rồi bỗng nhiên ngây ngốc cười rộ lên [Có gì hay không?] (Tôi không hề ngắt lời ông để từ chối, điều ấy đủ để chứng minh cho việc tôi say bí tỉ, quắc cần câu rồi. Người xưa hay bảo, rượu vào là nói lời chân thật. Hồi đó tôi không tin, chứ giờ thì cảm thấy câu nói đó tuyệt đối đúng)

[Hàng mới về có mấy cái kích thích lắm, coi rất đã ghiền] Chủ tiệm hạ giọng, cố tình thần bí nói.

Nghe xong tôi quay người nhìn thoáng Tiểu Vĩ. Nhưng đáng tiếc, cậu ta sớm đã nhìn tôi cười khờ.

***

Đàn ông con trai, ít nhất cũng đôi ba lần xem phim cấm trong đời. Tôi tất nhiên không ngoại lệ. Chỉ có điều lần này không giống, vì lần này tôi và Tiểu Vĩ cùng xem.

Diễn viên nam trong phim kỳ thực có đôi phần giống Tiểu Vĩ. Bất quá, tôi đối với dạng giao hợp nam nữ không hứng thú, thế nên lúc người đàn ông để cái đó vào cơ thể người nữ rồi chuyển động, men rượu sộc lên khiến tôi nhắm bặt mắt lại, hiu hiu muốn ngủ.

Vì không muốn Tiểu Vĩ mất hứng, tôi ráng mở to mắt, chấn chỉnh tinh thần. Bỗng, trên màn hình có thêm một tên đàn ông bước vào, tôi nghĩ, chắc họ chuẩn bị màn chơi trò 3P. Ai ngờ, người mới đi vào trực tiếp đến cạnh nam nhân vật chính, hôn môi.

Tôi xem xong có chút đần mặt, liên tục nghĩ rằng bản thân đã uống quá nhiều đâm ra hoa mắt. Thế nên, đành nhanh chóng nhắm mắt lại rồi mở mắt ra. Dù vậy, hai người trong tivi vẫn cứ thế ôm nhau chặt cứng… , thôi đúng rồi…

Tôi theo bản năng đưa mắt nhìn Tiểu Vĩ. Cậu cũng bị màn hình trước mắt làm sợ ngây người, hơi giật mình, không có phản ứng.

Bỗng nhiên tôi thấy chuyện này rất buồn cười, đúng là hài đến mức dở khóc dở cưới, thế nên tôi mượn hơi men đã ngà ngà say cười rộ lên.

Cậu thấy vậy cũng cười to theo tôi, sau, thấp giọng hỏi, các cậu khi làm chuyện đó cũng thế sao?

Trên màn ảnh, một người đàn ông đang giúp kẻ còn lại khẩu giao. Tôi cúi xuống gần tai cậu, nhẹ giọng [Cậu có muốn thử không?]

Cậu thở gấp, không lên tiếng.

Tôi đưa tay đặt ở hạ bộ cậu. Chỗ đó hiện giờ đã phình lên, căng cứng. Tôi cứ thế nhẹ nhàng ma sát, chỗ đó càng lúc càng lớn lên khủng khiếp.

[Tôi giúp cậu làm] Nói xong, tôi chuẩn bị cởi quần bỏ của cậu nhưng lại bị ngăn lại.

Cậu nhìn tôi, tựa như không đồng ý. Nhưng đoạn, cậu lên tiếng [Vào phòng đi]

***

Cả hai rất nhanh vào phòng tôi (bởi vì chỉ ở phòng tôi mới có giường đôi). Tôi đẩy cậu ngã xuống giường, cởi giầy, quẳng quần cậu sang một bên. Tiểu Vĩ khép mắt, nằm trên đống chăn.

Ngọn của cái đó của cậu ló ra khỏi cái quần con, thật xinh đẹp và mê người. Tôi nhẹ nhàng cởi quần đùi của cậu, bảo bối kia cứ thế hiện trước mắt. Dù rằng, cái của cậu không đặc biệt, cũng không quá to, nhưng vẫn là bảo bối.. Tôi kỳ thực không biết hình dung thế nào, chỉ biết rằng, cái đấy và Đinh Vĩ khiến cho tôi cảm giác rất giống nhau. Lúc đó, trong tôi chỉ còn suy nghĩ, cậu và cái của cậu, hợp với nhau một cách khốn kiếp.

Tôi mở miệng ngậm vào. Cậu lúc xem phim cũng đã rất hưng phấn, cái đó đã tích tụ không ít chất lỏng. Còn tôi thật giống một ả điếm, nằm trườn trên người cậu mà ngậm lấy. Đôi lúc, rượu vừa uống trào lên, có mấy lần cái đó to lớn của cậu đưa đến cuống họng, khiến tôi buồn nôn.

Tôi cảm thấy bản thân thực ti tiện. Mỗi lần suy nghĩ đấy ập đến, tôi càng ra sức ngậm lấy cái của cậu. Trong tôi, có gì đó như phát điên.

Tôi nghĩ, bản thân mình thật đáng thương, vì chắc chắn sẽ không thể nào có cơ hội này lần nào nữa. Vì vậy, tôi chỉ còn cách, ra sức bỉ ổi mà thôi.

Cậu cũng rất hưng phấn, bắt đầu thở hổn hển. Tôi cảm thấy cậu sắp đến đỉnh, liền ngẩng đầu, tay vẫn không ngừng chuyển động. Thanh âm Tiểu Vĩ phát ra, gần như là gầm lên giận dữ, sau đó phóng rất nhiều tinh dịch nóng ấm. Nhiều đến nỗi, cả người tôi đều vương đầy cả ra. Dù thế, cái đó của cậu vẫn không ngừng nhếch lên, không biết bao lâu mới chịu dừng.

Xong, cậu nửa ngồi dậy, cằm lấy tay đang nắm “cái” của cậu, nói có chút ngượng [Khiến cậu dính hết cả người rồi.]

Tôi cười, [của cậu sao có thể nhiều như thế chứ.]

[Lần nào cũng nhiều thế đấy] Cậu nói có chút tự hào.

Tôi xuống giường lấy giấy vệ sinh chùi sạch tinh dịch trên mặt và trên người. Sau đó, rất cẩn thận chùi đi tất cả trên người cậu. Xong xuôi mọi việc, tôi lách người nằm xuống kế bên Tiểu Vĩ.

Còn cậu thì nhích lại gần, nhỏ giọng hỏi [Tôi cũng giúp cậu nhé]

Tôi không lên tiếng. Vốn, bản thân đã thấy mình rất ti tiện, cũng không biết sáng mai làm sao đối mặt với cậu. Chẳng lẽ giờ lại kêu cậu làm cho tôi?

Thấy tôi không trả lời, cậu lại nhẹ nói [Kiềm chế nhất định rất khó chịu]

Nói xong, Tiểu Vĩ dùng một tay dịu dàng ôm lấy, một tay cởi thắt lưng tôi.

Tay cậu là tay của dân thường xuyên lao động. Thế nên, bàn tay cậu rất to, rất nặng, cằm lấy là phủ toàn bộ lên cái của tôi, vả lại ma sát còn đặc biệt kích thích. Chỉ trong chốc lát, tôi đã gần như chịu không nổi, gầm nhẹ tên cậu khi được cậu ôm vào lòng.

Tôi cứ thế ôm chặt lấy Tiểu Vĩ, ngửi mùi hương đặc trưng như thế, nghĩ thầm, hãy làm cho tôi chết, làm cho đến khi tôi chết mới thôi…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

7.

Sáng hôm, tôi lại phải tỉnh giấc từ cơn mơ. Những tia nắng vàng từ khe cửa nhè nhẹ lướt vào hờ hững và dửng dưng một cách vô chừng.

Có một người đã từng nói, nếu bạn say nồng với giấc mơ quá đỗi ngọt ngào, tôi tin rằng, ác mộng của bạn chính là hiện thực.

Tôi hiện tại, thực sự không muốn tỉnh dậy, để rồi phải đối mặt với sự thực này.

Hôm qua, cậu quay trở về phòng mình. Đến sáng thì đi từ lúc nào không biết.

Tôi cứ thế nằm bẹp trên giường, suy nghĩ về trò hề tối qua. Chắc hẳn lúc này, Tiểu Vĩ sẽ không còn muốn làm bạn với tên bụng dạ khó lường như tôi nữa rồi.

Nghĩ đến đây, tôi giật mình, thầm nhủ bản thân không nên suy nghĩ miên man tiêu cực. Chuyện tệ hại nhất cũng đã xảy ra rồi, dù hiện tại có hối hận cũng vô dụng. Thế nên, đành phải dùng tinh thần AQ* để an ủi bản thân mà thôi.

Nếu cậu ta khoan dung độ lượng, thì cả hai sẽ xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Tất thảy đều là trò chơi sau cơn men chếch choáng. Thế thì mọi chuyện sẽ xong. Nhưng nếu, cậu ta cương quyết thì tôi cũng chẳng có cách gì, ai bảo cậu kết giao nhầm bạn.

***

Buổi tối, lúc cậu trở về thì đã vào khuya. Thế nên bữa cơm chiều tất yếu cậu chẳng thế làm. Sáng sớm, lúc tôi chuẩn bị làm vệ sinh cá nhân thì thấy cậu bước ra cửa, cậu nhìn tôi và nói gần đây công việc cậu rất bận, chiều không thể về ăn cơm.

Tôi nghe xong gật đầu, cười bảo [Mấy rày công ty tôi cũng có việc, đêm nào cũng phải đi xã giao, tôi còn định nói với cậu đừng chờ bữa chiều nữa là..]

Người qua tiếng lại, tôi không đánh mà thắng.

Chỉ là, tôi nói thế cũng không phải nói ngoa, công ty chúng tôi kỳ thực rất bận. Gần đây, chúng tôi nhận một dự án lớn, ai ai cũng phải vắt chân lên cổ mà làm. Dù là đã hết việc nhưng tôi vẫn ngồi lại ở công ty đến khuya. Tôi thực sự không muốn quay về căn phòng với bốn bức tường hiu quạnh. Nó làm cho tôi giống một người oán phụ mãi trong thâm cung chờ đợi cậu về.

Chúng tôi dường như đang ngấm ngầm thi nhau xem ai về muộn hơn. Nếu người nào về sớm thì người đó thua cuộc, rất mất mặt. Lắm lúc trông thấy cậu, tôi tự hỏi, không biết cậu về muộn như thế là vì sao. Có phải ra ngoài tìm đàn bà hay không? Tại sao đến đêm hôm khuya khoắt mới về, giờ ngay cả tập thể hình cũng bỏ lơ?

Nhưng đương nhiên cả hai chẳng ai nói ra điều gì, vẫn giữ thái độ khách sáo tuy nhiên trong lòng đều ngầm hiểu ý nhau.

***

Có một hôm, tôi về sớm, tầm tám giờ. Đẩy cửa vào thì mùi thức ăn thơm ngon đã sực nức.

[Tiểu tùng, cậu về rồi à?] Cậu ấy bước ra từ phòng [Hôm nay về sớm nên tôi làm cơm chờ cậu. Đợi chút tôi đi hâm lại! Đồ ăn cũng nguội hết rồi.]

Vừa nghe xong, tôi suýt nữa bật khóc. Thầm nghĩ, không biết sáng cậu có uống nhầm thuốc hay không.

[Thế sao cậu không gọi điện thoại bảo tôi?]  Tôi ngồi vào chiếc ghế ở phòng ăn, vừa lê dép vừa oán trách.

[Tôi biết công ty cậu dạo này rất bận.] Cậu hâm đồ rồi ló đầu ra [Dù sao tôi cũng chả làm gì, đọc sách đợi cậu cũng vậy mà. Với lại, hồi nãy tôi mua được cuốn sách ở vỉa hè, cũng hay lắm. Nó kể về thế chiến thứ ba, cuộc đấu tranh giữa con người và người vũ trụ. Chốc nữa có rỗi, cậu cũng xem thử đi, có lẽ sẽ thích đấy.]

Tôi bĩu môi. [Hèn gì cậu lại vui đến vậy. Mà, vậy hóa ra tôi được hưởng ké hào quang của người ngoài hành tinh à?]

Bất quá, tóm lại là cậu đã tha thứ, dù sao cũng là việc tốt. Thế nên, tôi cũng đầy phấn chấn. [Tiểu Vĩ, nhà còn rượu không?]

[Hình như còn hai chai.]

[Tôi ra tiệm mua nhé.]

Chờ tôi khệ nệ bưng một thùng chất lượng, trong đó chứa ba bình rượu mạnh của Đức Huệ về thì đồ ăn đã đầy một bàn. Ngồi đếm đếm thì thấy có đến tám món. Ủa? Vầy là sao? Không phải là lễ chẳng phải tết mà.

Nhưng mà dù sao, tinh thần của cậu cũng rất tốt, còn nói rằng nhóm cậu vừa hoàn tất một công trình lớn, phỏng chừng có thể nhận được không ít tiền. Tôi nghe xong liền phụ họa, nói tới nói lui, cuối cùng cũng nói đến người ngoài vũ trụ. Chỉ sau vài chén, miệng mồm của cậu càng lúc càng lưu loát.

Tôi ngáp nghĩ thầm, vợ của cậu chắc không thể nào tốt đẹp toàn diện được rồi. Kiểu này nếu không phải là người hành tinh thì cũng là người tâm thần phân liệt mà thôi. Vừa ngáp xong, cậu tinh ý dừng lại [Tiểu Tùng, cậu mệt rồi.]

[Không có, không có.] Tôi phủi tay, không muốn phá hư bầu không khí mới hòa hoãn. [Cậu nói tiếp đi.]

[Tôi biết cậu dạo này rất mệt, sáng đi sớm, tối muộn mới về] Vẻ mặt cậu chân thành, không giả dối nói [Uống hết chén này, chúng ta đi ngủ thôi.]

[Đi ngủ là thế nào?] Tôi cố giữ mình tỉnh táo, không muốn làm cậu cụt hứng. [ Hai anh em chúng ta lâu rồi không uống rượu nói chuyện, đáng nhẽ hôm nay phải “không say không về” chứ?]

[Để hôm khác đi.]  Cậu bưng chén rượu lên [Đây, TiểuTùng, chén này tôi mời cậu.]

[Mời tôi làm gì?] Tôi cười cười, nhìn cậu cảnh giác.

[Cảm ơn cậu vì đã chiếu cố tôi trong suốt thời gian này] Cậu nhìn tôi đăm đăm, [Sáng sớm mai tôi phải bắt xe lửa đi Du Thụ, chúng tôi đã nhận một công trình ở đằng đó. Tôi muốn cảm ơn cậu…]

[Đi Du Thụ? Đi bao lâu?] Tôi ngắt lời. Quả nhiên là Hồng Môn Yến **.

[Chắc tầm nửa năm] Cậu trả lời bâng quơ [Bây giờ rất khó thầu được công trình, Dượng của tôi cũng vất vả lắm mới….]

[Tôi nhận chén rượu này] Lạnh lùng cắt lời, tôi cầm chén rượu lên [Cũng chúc cậu đi đường bình an]

Lời vừa dứt tôi đưa chén lên miệng uống cạn sạch sau đó đứng dậy, nói [Chén dĩa cậu cứ để đó, mai tôi sẽ rửa.] Dứt lời, tôi sải bước về phòng mình, đóng chặt cửa.

===========================================

*”Tinh thần A Q” nói một cách đơn giản là một loại tự an ủi bản thân. Đại khái là tự lừa mình dối người, tự khinh, tự giễu, tự lý giải, tự cam chịu. Nhưng lại, tự cao, tự đại. Tự ngây ngất chờ một biểu hiện nào đó. Nói chung, là thất bại trước mắt nhưng không dám nhìn nhận sự thật. Phải tự dối mình để an ủi tinh thần, tự gây tê bản thân hoặc giả, có thể quên chuyện đau buồn trong tức khắc.

[Nguồn: baidu – khi cop về có lược bỏ nhiều phần không cần thiết]

**Hồng-Môn là nơi đại quân 400 ngàn người của Hạng Vũ đóng doanh trại, sau khi nghe tin Lưu Bang đã chiếm được Hàm-Dương, kinh đô nhà Tần và hai người đã lập giao ước hể ai vào được Hàm Dương trước thì làm vua. Với 100 ngàn quân, Lưu Bang biết rõ thế lực quá yếu so với Hạng Vũ,cho nên Lưu Bang dẫn mưu sĩ Trương Lương và đại tướng Phàn Khoái đến Hồng Môn, nói với Hạng Vũ, mình chỉ là trông coi Hàm Dương, đợi Hạng Vũ đến làm vua. Hạng Vũ tin Lưu Bang, mở tiệc chiêu đãi. Mưu sĩ Phạm Tăng, – người chủ trương bày yến tiệc mời Lưu Bang tới dự để giết chết,- ngồi ở bên cạnh Hạng Vũ, mấy lần ra hiệu cho Hạng Vũ giết Lưu Bang, nhưng Hạng Vũ giả vờ không nhìn thấy. Phạm Tăng cho đại tướng Hạng Trang vào múa kiếm làm vui, muốn lấy cớ giết hại Lưu Bang. Chú của Hạng Vũ Hạng Bá,bạn thân của Trương Lương, đã được mưu sĩ nầy nhờ vả,  cũng rút kiếm ra múa, dùng cơ thể che chở cho Lưu Bang, Hạng Trang không có cơ hội ra tay. Cuối cùng Lưu Bang nhờ kế mà được an toàn.

Từ đó, Hống Môn Yến được dùng để chỉ những bửa tiệc “lành ít dữ nhiều”,là cuộc đấu trí mà khách mời thường vượt qua, thoát nạn nhờ mưu lược và may mắn.

Đại ý bé nói “lành ít dữ nhiều” thôi. xD~~~

[Nguồn: http://danchuausa.net]

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

8.

Tối đó, tôi đã khóc.

Đó là lần đầu tiên tôi rơi lệ vì mối quan hệ của mình với Đinh Vĩ. Tôi lúc đó không ngừng tự hứa với bản thân, đây sẽ là lần đầu, cũng là lần cuối.

Tôi không phải hạng người hay dung túng bản thân. Lúc nghe tiếng chén dĩa được rửa ngoài kia, tôi cảm thấy có chút hối hận. Có lẽ bản thân không nên bỏ vào đây, không nên để cậu bên ngoài một mình như thế.

Cậu có quyền tự do của cậu. Còn tôi lại chẳng là gì, cậu muốn đi thì đi muốn ở thì ở, tôi cần gì kích động nhường ấy?

Chỉ là, chuyện dù nên hay không nên làm, thì cũng đã xảy ra. Dù hối hận cũng chẳng được gì, thêm nữa, tôi cũng chẳng phải dạng hay tự trách. Chỉ có điều, nếu giờ tôi ra ngoài nở nụ cười giả dối như chưa có gì xảy ra thì tôi đáng thương quá rồi.

Ngay từ đầu ở cùng cậu, thì tôi đã có lỗi với bản thân. Cơ bản, tất cả những mối tình giữa Straight và Gay đều không công bằng. Gay thì phải ép mình, còn Straight cứ thế tự mãn?

Hừ, cho lũ Straight thích tự cho mình là đúng đó đi đời nhà ma hết đi.

Nghiệm ra đạo lý này, lòng tôi giống như lãnh tụ quân đội mò mẫm trong bóng tối tìm ra chủ nghĩa Mác-Lê Nin. Bất giác hiểu ra, trong lòng tôi cũng ổn yên đôi chút, mơ màng thiếp đi.

***

Sáng hôm thức dậy thì phát hiện cậu đã đi rồi. Chẳng những phòng bếp được thu dọn sạch sẽ, ngay cả phòng ốc của cậu cũng đã gọn gàng. Tất cả những gì cậu mang tới nay đã mang đi hết, giờ đây chỉ còn lại đôi tạ tay vì quá nặng nên để lại.

Drap giường được chỉnh ngay ngắn đến mức khiến người ta có cảm giác phòng này từ trước đến nay chẳng có ai ở qua.

Tôi vốn biết, nơi đây từng có người.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, tôi bỗng phát hiện ra, chỉ còn một mình tôi trên hoang đảo tịch mịch.

Nơi này giống như một yến hội náo nhiệt đến lúc tàn. Mọi người cứ thế rời khỏi đây, chỉ còn lại tôi trơ trọi.

Có một dạo, tôi rất sợ về nhà. Trước kia là vì hờn dỗi. Giờ đây là vì nỗi cô đơn ngấm tận đáy lòng.

Mỗi lần ngồi trước bàn ăn, tôi lại nhớ đến bộ dạng cậu tất bật trong bếp. Mỗi lần xem bật Tivi lên xem thì lại nhớ cách cậu huơ tay múa chân và biểu cảm khuôn mặt sinh động khi kể về người ngoài hành tinh.

Thật kỳ quái! Tại sao tôi lại nhớ Đinh Vĩ quá nhiều nhưng với bạn trai cũ từng cùng ở chung lại không mấy nhớ mong?

Có số của cậu, đâm ra vài lần tôi rất muốn gọi.

Nhưng đến cuối cùng, kể cả một cú tôi cũng không làm.

Vì sao ư? Vì rằng, cậu đã rời khỏi tôi, còn tôi thì yêu cậu đến ngây ngốc, không cách nào cứu chữa được.

***

Hạ này, tôi quay về Đức Hụê, làm một chuyến đến bờ hồ xưa kia.

Lúc trước, cậu dùng xe máy chở tôi đi, còn lần này tôi dùng xe đạp đi một mình. Đi thật lâu, thật lâu, có một khoảng, tôi nghĩ mình đã lạc đường.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn tìm được bờ hồ với dòng nước xanh lam lẳng lặng nghênh đón.

Tôi cứ thế, ở đó hết cả buổi chiều hôm đấy.

Và, thành quả thu được trong tôi là cảm giác của Tiểu Vĩ trong một buổi chiều bên hồ phẳng lặng khi ba cậu qua đời.

Ánh mặt trời khiến nước hồ long lanh phản chiếu khuôn mặt tôi. Chợt, trong tôi dâng lê lời hứa ngày nào, [Vào hạ chúng ta cùng nhau đến đây lội cậu nhé.]

Liệu có còn nhớ không?

Hôm đó, lúc tôi trở về, bầu trời đã xám xịt.

Mưa từng giọt, từng giọt nặng trĩu va với mặt đường

Tôi cứ thế đạp xe quay về, vừa nhủ thầm với bản thân,

ừ thì, đã tới lúc quên cậu rồi…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

9.

Ngày đó sau khi về, tôi trở bệnh. Mẹ tưởng tôi dầm mưa mới trúng gió, thế nên trách tôi không biết lo cho bản thân.

[Lớn như vậy rồi chứ còn bé bỏng gì đâu. Sao lại không chịu thương lấy chính mình như thế? Tuổi này bình thường người ta làm cha, làm bố rồi. Mẹ mày cũng đã già, về sau ai mà hầu hạ mày được.]

Tôi nhìn mẹ cười, khóe mắt có chút ướt.

Hết cả tuần tôi mới quay về công ty làm việc bình thường được. Nhưng suốt cả hè đó, tôi cứ ho khan mãi.

Giờ nhớ lại, đó thực sự là một mùa hạ cô đơn. Bởi vì, tôi có rất nhiều, rất nhiều thời gian dùng để nghĩ suy linh tinh nhiều chuyện.

Kỳ thực, sự nghiền ngẫm giúp con người trưởng thành hơn.

Tôi đã thứ tha cho Đinh Vĩ. Lắm lúc tôi nghĩ, trường hợp này cũng giống như khi tôi trốn tránh những cô gái phải lòng mình, thế nên, tôi lấy quyền gì mà quyết liệt đòi Đinh Vĩ yêu mình như thế?

Giống như tôi không thể yêu đàn bà, thì tôi lấy tư cách gì yêu cầu một thằng đàn ông chính cống đi yêu người cùng giới đây?

Tôi nghĩ tình cảm của Đinh Vĩ với tôi, chỉ là cảm tình với ông anh, thằng em. Chỉ là bản thân tôi cả nghĩ, tự mình đánh đổ mọi thứ, sau đó còn không ngừng oán hận người khác.

Mãi sau này nhớ lại, mùa hạ năm ấy vẫn cứ day dứt và đong đầy muộn phiền nhất trong tôi.

Xuân qua, hạ trôi, thu về.

Bầu trời trở nên cao vời vợi, những đám mây thì nhạt nhòa hẳn đi. Cành trên những tán cây bắt đầu thay lá, rụng rơi phất phơ lướt theo làn gió trong lành.

Hôm đó, tan tầm về nhà, tôi nhận ra có người ngồi gục đầu ở lối nhỏ nhà tôi. Người ấy tựa như say giấc, bên cạnh còn có một vali rất to. Tôi cất bước đến gần mới phát hiện đó là Đinh Vĩ.

Tôi lay cậu dậy. Cậu ngẩng đầu nhìn tôi, cười, vẫn ngây ngốc như thế.

Tia vàng óng ánh của chạng vạng hắt từ khe cửa rọi lên khuôn mặt cậu. Lâu rồi không gặp, tóc cậu đã dài ra, quai hàm cũng mọc thêm rất nhiều râu rồi. Mấy tháng nay, cậu gầy đi nhiều, đen đi không ít.

Không hiểu sao, tôi chợt có cảm giác, có chăng giữa mình và cậu đã xa nhau cả đời người?

[Vào nhà đi.] Tôi mở cửa, nhìn cậu cười.

Mời cậu vào phòng khách nhỏ, tôi đưa cậu lon CoCa lạnh.

[Tiểu tùng, cậu đừng vội, chút nữa chúng ta đi dùng cơm nhé.]

Tôi quay người lại, nhìn cậu, [Không cần đâu, tôi đã ăn ở công ty rồi.]

[A.] Cậu dường như thoáng thất vọng [Tôi cứ thế mà đi xe lửa đến đây, cũng lo cậu đã ra ngoài ăn rồi. Nếu được thì cậu đi ăn nhẹ với tôi nữa đi.]

[Thực sự không cần đâu, cậu đừng khách sáo.]

Cậu xoa xoa hai tay, dường như có chút bất an, không biết nói gì tiếp cho phải.

Cũng vì thế mà không khí như ngưng đọng, trong phòng chỉ còn nghe tiếng chuông đồng hồ tích tắc vang. Một lúc lâu sau, cậu hạ giọng nói [Tiểu Tùng, cậu gầy đi nhiều quá.]

Nghe xong câu này, gần như bật khóc, tôi đành cười khổ, nói, [Tàm tạm thôi. Mùa hè thường xuống cân ấy mà. Còn cậu ốm nhiều hơn tôi đấy. Chắc bên ấy vất vả lắm.]

[Cũng vậy, chắc vì quá nóng nên ngủ nghỉ trong lều không tốt, thế thôi.]

Tôi nhìn khuôn mặt nay đã ngăm đen gầy gọt đi, tự nhiên cảm thấy rất đỗi đau lòng. Trong một thoáng, tôi kỳ thực rất muốn nói với cậu, ở lại, đừng đi.

Nhưng có điều nếu câu nói đó mà vuột khỏi môi, thì tôi cũng tiêu rồi. Mãi mãi không vãn hồi được. Thế nên, trong thời điểm này, những gì tôi có thể làm là lặng im, ngốc nghếch ngồi đó mà thôi.

Cũng chính vì vậy, giữa chúng tôi nảy ra sự giằng co vô hình.

Cuối cùng, cậu cũng đứng dậy khiến tôi thầm thở dài nhẹ nhõm.Lần thở hắt này, chẳng qua vì tôi sợ. Tôi sợ thêm một lúc nữa, bản thân sẽ không kiên trì được mà mở miệng để rồi nhận lấy sự thất bại đau thương.

Trong lúc tưởng chừng cậu cất bước rồi đi thì cậu lại dừng lại. Dường như do dự lắm mới có thể mở miệng.

[Tiểu Tùng, gian phòng đó của cậu, còn trống hay không?]

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

10.

Vẫn quán ăn nhỏ đó, vẫn những món ăn hợp khẩu vị xưa kia, vẫn cứ thế chỉ có hai người.

Chỉ có điều, mùa hạ khi đó, giờ đây đổi thành mùa thu..

Chúng tôi cứ thể lặng ngắm bầu trời qua khung cửa sổ, chẳng nói gì với nhau.

Tôi biết hiện tại, mình đang phạm một sai lầm. Một lầm lỗi chỉ bởi vì bản thân lại mềm yếu.

Bất quá, lỡ làm người tốt thì làm cho trót. Cho tới hiện tại, tôi chẳng có tí si tâm vọng tưởng gì với cậu. Đưa cậu chén trà, tôi hỏi [Cậu ghé Đức Huệ rồi mới tới đây à?]

[Tôi chưa về Đức Huệ vì đáp chuyến xe lửa đi thẳng từ Du Thụ đến Trường Xuân.] Cậu nhìn tôi vui vẻ cười.

[Tôi để hành lý ở đây trước, mai về lại Du Thụ.]

Tôi không nhịn được cười khinh miệt.”Tần Tùng ơi Tần Tùng, mày tỉnh lại đi, người ta sớm chẳng có ý gì cả.”

Nhà của tôi là chỗ nào,  là cái kho cho cậu chứa đồ ư? Cậu nói đến là đến, nói đi là đi thế hả?

[Tiểu Tùng.] Cậu ta gọi thân mật.[Cậu biết hôm nay là ngày gì không?]

[Ngày gì?] Tôi cười lạnh nói, [Mồng một tháng năm qua rồi, Quốc Khánh cũng chưa tới (ngày 1 tháng 10). Ngày nhà giáo? Hay là ngày tưởng niệm Mao Chủ Tịch qua đời?]

[Tất cả đều không đúng.] Cậu vẫn cười [Hôm nay là sinh nhật tôi.]

[Sinh nhật cậu?] Tay tôi cầm chén trà, dừng lại giữa lưng chừng, [Thật chứ?]

Cậu nhìn tôi, gật gật đầu.

[Thế sao không nói sớm? Để tôi chuẩn bị quà cho cậu.] Tôi có chút hối hận vì cách nói chuyện không tốt ban nãy của mình.

Thấy thế, cậu cười ngặt nghẽo như trẻ nít [Giờ cũng chưa muộn mà.]

[Thế cậu muốn quà gì?] Tôi thành thật nói.

[Đùa cậu thôi, chỉ cần hai người chúng ta đi ăn thì tôi cũng vui lắm rồi.] Vẻ mặt cậu hồn nhiên [Dượng tôi chưa đưa tiền, tôi đã phải vội vàng nói có việc về trước. Vốn, tôi cứ tưởng chẳng kịp.]

Tôi nhìn cậu, thật không biết nói gì.

***

[Tiểu Tùng, tôi biết lúc đi, bữa tiệc đó không tốt cho lắm.] Thanh âm cậu dịu dàng [Thế nên, bữa này tôi mời cậu.]

[Đừng nói nhảm, ai lại để cậu mời vào ngày sinh nhật thế này?] Tôi cười, nhưng kỳ thực rất muốn khóc.

Thế nên, tôi đành phải chạy nhanh vào toilet để cậu không nhìn thấy bộ dạng khổ sở mình. Phải một lúc sau khi bình tĩnh, tôi mới dợm bước ra. Sải bước tới quầy, tôi dặn dò bà chủ quán vài câu rồi mới quay lại ngồi xuống chỗ ban nãy.

Tiểu Vĩ nhìn tôi nói [Cậu nói vì với bà chủ thế? Hôm nay là tôi khao đấy nhé.]

[Biết rồi.] Tôi cười. [Tôi chỉ nói với chủ quán rằng, phải coi chừng thằng nhóc này nhé, cậu ta không giống người có tiền đâu]

Cậu nghe thế, ngưỡng cổ cười rộ, có chút khoa trương, cũng có chút chân thành. Sau đó, cậu nắm chặt lấy tay tôi, rất lâu…

Tay tôi nằm gọn trong tay cậu, nhiệt độ bàn tay cậu truyền sang tay tôi, vào thân thể tôi, xuống tận đáy lòng tôi. Nhất thời có bao nhiêu lời muốn nói, mà tôi chỉ khẽ cười hỏi [Đi lâu thế, có nhớ tôi không?]

Cậu dừng gắp thức ăn, thật tình gật đầu [Ban ngày bận bịu thì không sao. Đến khi đêm về, trong buối tối đầy yên ắng, tôi nhớ lắm cái cảnh hai đứa cùng nấu cơm, cùng tán gẫu. Tôi ở một mình rất cô đơn. Chẳng thể nói chuyện với công nhân nào nữa hết.]

[Thế sao không gọi cho tôi lấy một cú?]

[Tôi có gọi. Ban đêm có gọi mấy lượt, nhưng chẳng ai trả lời.]

Cậu chắc chắn chẳng thể biết rằng, khi đó tôi đạp xe chạy lòng vòng như tên điên. Thậm chí mò mẫm cả hang cùng ngõ hẻm của thành Trường Xuân này. Chỉ bởi vì, tôi không dám trở về căn hộ trống rỗng đầy cô đơn ngày ấy…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tagged:

§ One Response to Yêu Straight [Thiên Không] [6][7][8][9][10]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Yêu Straight [Thiên Không] [6][7][8][9][10] at Nhật Lạc.

meta

%d bloggers like this: