Yêu Straight [Thiên Không] [21][22][23][24][25][26]

02/11/2011 § 32 phản hồi

.21.

Sau khi lớn, tôi thật sự không mấy thích tết âm lịch.

Đám họ hàng có dây mơ rễ má với nhà tôi ở Đức Huệ nhiều vô số kể, chỉ riêng hàng cô chú đã có hơn dăm bảy người. Năm nào tết đến, tôi lại phải đương đầu với những chuyến viếng thăm cứ kéo dài không hết. Vả lại, còn phải căng tai lên hứng những lời than phiền và giáo huấn của họ. Họ hay cho rằng mình nói đúng, nên cứ thế mà ba hoa khoác lác. Mỗi lần như thế tôi đều hận vì mình không  bảo rằng họ nên câm đi, sao không xem xem bây giờ là thời đại nào rồi chứ? Mấy người đã OUT DATE từ đời nào rồi!

Hơn nữa năm mới ngoài việc chơi mạt chược thì chỉ có ăn, ăn xong rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, quả thực như con heo vậy đó.

Thực không biết heo có thể yêu đương hay không?

Tôi không chơi mạt chược và ba mẹ cũng không khuyến khích, sợ rằng tôi bị nghiện sinh hư. Nhưng mỗi lần trong nhà có khách thì tôi nhất định phải ngồi tiếp rượu. Vì sao ư? Vì cha tôi sức khỏe không tốt, nhất định không được uống. Lại thêm việc tôi là con trai độc nhất trong nhà thế nên chuyện đó sớm đã thành nghĩa vụ tất yếu. Kỳ thực tôi có thể nốc rượu, mỗi lần công ty mời khách tôi đều xông lên trước tiên phong.  Có điều người tài ở Đức Hụê nhiều lắm, nhìn Đinh Vĩ là biết ngay. Họ hàng nhà tôi gặp rượu là như muốn chết muốn sống, thế nên tôi chỉ còn cách bảo rằng mình không uống được mà thôi.

[Đàn ông con trai sao có thể nói không uống được chứ?] Chú Ba rượu nốc đã nhiều, cũng không còn giữ chút tôn nghiêm lớn nhỏ, tục tĩu cười. [Đã lên bàn rượu, đàn ông không thể không nâng chén, đàn bà không thể nói năng suồng sã.]

Trong cái đám bà con thân thích, tôi đặc biệt không ưa Chú Ba. Còn ông thì hình như cũng không xem trọng tôi lắm, dù trong đám họ hàng đồng trang lứa tôi học khá nhất. Ông là dạng người đề xướng việc học là vô bổ, thế nên hai đứa em họ của tôi cũng là kẻ được lợi trong vụ này. Nếu không nhờ mẹ tôi đứng giữa hỗ trợ ( mẹ tôi là giáo viên trung học ) thì thật không biết hai đứa nó làm cách nào tốt nghiệp nổi cao trung.

[Mấy người đó, học cho lắm vào, chỉ tổ hóa đần.] Rượu vào lời ra, ông ta bắt đầu một màn diễn thuyết. Quanh đi quẩn lại, nói tới nói lui không dứt chuyện. [Mày nhìn Tiểu Đức Tử ở sau nhà kìa. Con người ta còn học chưa đến lớp ba tiểu học nữa là. Giờ thì sao? Giàu to rồi. Hai năm trước nó chở xe tải thuê, một năm không kiếm được trăm vạn thì cũng có mấy chục vạn.]

Tôi lười nói lại thế nên cứ để ông ta huyên thuyên.

[Năm mới, người ta đốt giấy tiền vàng bạc cho ba mẹ dưới suối vàng cũng toàn tờ một trăm đồng tiền thiệt không đấy nhé.] Vẻ mặt ông đầy ghen tị, còn nói càn rằng sau khi ông chết, đám hiếu tử hiền tôn chúng tôi cũng nên làm vậy.

[Tôi xem thằng đó còn có tiền để đốt.] Tôi rốt cuộc nghe không lọt tai nữa. [Cha mẹ nó chết thế nào? Không phải đang sống sờ sờ thì nó chọc cho tức chết sao? Lúc mẹ nó hấp hối, nó cũng chả dám vác mặt tới bệnh viện, sợ chi tiền thuốc men. Giờ thì là gì? Giả vờ hiếu thuận? Bây giờ đừng nói tới đốt tiền thiệt, cho dù đốt vàng bạc kim cương thì ba mẹ nó dưới nấm mồ cũng chẳng nhận được cắc nào. Chẳng phải hợm hĩnh quá sao?]

Chú Ba không nghĩ tôi phản ứng mạnh thế, nhất thời cứng cả người.

Mọi người lúng ta lúng túng khó xử, sau vẫn là cha tôi đứng ra giải hòa. [Hiện giờ xã hội cũng nhiều người phát tài rồi. Bất quá cũng chỉ nhờ thời cơ trong thời kỳ xã hội chuyển mình thôi. Theo tôi thì, nếu muốn làm giàu lâu dài thì phải dựa vào bản lãnh thật sự. ]

Quả thật là người trí thức có khác, lời của ba so với bọn đó thật có trình độ. Chú Ba thấy Anh Hai lên tiếng cũng không bác bỏ. Chỉ có điều, tôi thấy trong lòng Chú Ba cũng không coi người cha cổ hủ của tôi ra gì.

[Có điều chạy xe tải cũng béo bở lắm.] Chú Ba đổi đề tài. [ Lão Đinh bạn học cũ của tôi đấy thôi, vào công ty Thạch Lương làm đội trưởng xe tải, dưới tay quản lý không dưới ba mươi xe. Thật là nở mày nở mặt. Thậm chí còn bao người tới cầu cạnh.]

[A, nhưng cũng tiếc, lão cũng không có số hưởng phúc, hai năm trước ung thư gan chết mất tiêu.] Ông thở dài.

[Nên tôi mới nói, điểm yếu của con người là số mệnh. Lợi hại đến đâu cũng chẳng đấu lại được. ]

Trước kia mỗi lần rượu vào tôi cũng thường nghe đến bạn học này của Chú Ba. Có vẻ như cái sự vinh hiển của ông ta cũng làm ông hãnh diện lây. Vậy mà hai năm nay không thấy nhắc tới, hóa ra đã chết rồi. Trước kia tôi thật không để ý.

Bất quá hôm nay ông nhắc khiến tôi có chút giật mình.

[Chú Ba, chú nói là lão Đinh ở phố Bát Đạo sao?] Tôi hỏi.

[Chứ còn ai nữa?] Ông thấy tôi hình như hứng thú thì càng nói nhiều. [Phải nói là gia đình họ cũng rất đáng thương. Trước kia kiêu ngạo biết mấy, giờ thì bỏ lại cô nhi quả phụ. Mấy hôm trước tao và thím ba cũng có đến thăm. Nghe nói thằng con thứ đang chạy taxi thuê còn thằng lớn ở Trường Xuân làm công trình gì đó cho họ hàng.]

Nghe ông nói vậy, tôi càng khẳng định đấy là nhà Đinh Vĩ.

[Biết không, mẹ nó còn nhờ tao tìm đối tượng cho thằng lớn nữa… ]

Đến đoạn quan trọng đó, mẹ tôi ở nhà bếp gọi tôi.

Tôi không tình nguyện nhưng vẫn đứng lên hỏi [Gì thế mẹ?]

[Mày lên ban công lấy cho mẹ mấy tép tỏi xuống đây để tối dùng sủi cảo. Để cao quá, mẹ lấy không tới.]

Lòng tôi bảo, tối mới ăn giờ lấy gấp làm cái gì, bây giờ là lúc sống còn đó. Nghĩ là nghĩ thế thôi, nhưng tôi vẫn nhanh như cắt phóng lên ban công hái tỏi rồi xoay người chạy tọt vào nhà bếp.

[Thằng bé này, tay chân thật vụng mà.] Mẹ tôi đánh lưng tôi bảo [Mày gấp cái gì, sợ thiếu rượu uống à?]

Đến lúc tôi ngồi xuống thì mới biết họ đã chuyển đề tài.

Tôi đâu thể nhảy ngang vô hỏi, Chú Ba, chú nói tiếp đi, chú giới thiệu ai cho anh ấy vậy? Nói mau lên đi, hồi hộp chết tôi mất.

Tôi cứ ngơ ngác ngồi im thin thít ở đó như người đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, cố nghĩ cách làm sao quay lại chủ đề đó.

Đời Chú Ba có hai thú vui lớn, một là nốc rượu, hai là làm mai.

Việc tôi không thích ông cũng vì nguyên nhân này. Hồi tôi vừa vào đại học, ông đã sắp xếp giới thiệu làm mối. Khi đó mẹ bảo tôi còn bé, chưa vội nhưng ông lại bảo không nhất thiết kết hôn ngay chỉ là tìm sẵn đối tượng thôi.

Cá nhân tôi mà nói, tôi nghĩ khá khắc khe rằng, ông nhiệt tình như vậy chẳng qua vì cuộc sống hôn nhân của chính mình không như ý, suốt ngày cãi nhau với thím Ba. Mỗi lần ông thấy người khác yêu thương nhau thì đâm ra thấy hứng thú dạt dào, lại cảm thấy mình mang đậm công lao.

Đương nhiên, kết đôi cũng là một phương diện trong số đó.

Tôi nhìn thím Ba, lại nhìn con của ông, rồi cô vợ em họ tôi vừa kiếm về, coi như tôi đã hoàn toàn hết hy vọng vào con mắt của ông. Đừng nói rằng tôi không muốn tìm đối tượng, cho dù có muốn cũng không nhờ ông đứng giữa mai mối để sinh thêm phiền. Thế nên mọi khi chỉ cần ông nói đến đề tài này, nếu không ngồi xa thì tôi nhất định chuyển chủ đề.

Nhưng hôm nay, tôi cảm thấy đặc biệt hứng thú.

Vất vả lắm mới tìm được lúc tẻ ngắt, tôi lại hỏi [Chú Ba, chú giới thiệu nhà nào cho thằng lớn nhà lão Đinh?]. Tôi dám chắc, cái loại nhiệt tình chân chất như ông chú tôi sẽ làm cho đến nơi đến chốn mới thôi.

Chú Ba kinh ngạc nhìn, không biết tại sao tôi đột nhiên đổi tính, bỗng nhiên hứng thú với những chuyện này. [Ây, nói đến nhà kia, cũng có địa vị lắm.] Ông dừng lại, cố ý khoe mình là kẻ tài.

Lòng tôi thực sự rất hận.

[Bố con bé làm trong bộ tuyên truyền cho Đức Huệ, cũng là bạn học của tao. Sau này nghỉ việc, ra hải ngoại tự mình lập nhà máy phân hóa học. Con trai ổng còn ghê hơn, mới vừa ba mươi mà mở được cả một hãng thuốc, quảng cáo rầm rộ khắp đài trung ương. Người ta còn chưa tốt nghiệp sơ trung đó con. ]

Ông chỉ chờ có thế. Nghe ông xả nửa ngày, vẫn chẳng nói đến cô gái kia người ngợm thế nào, cũng không rõ ông định giới thiệu đối tượng hay là giới thiệu cả họ nhà gái cho Đinh Vĩ đây.

[Thế, bọn họ gặp nhau chưa?]

Chú Ba uống đã nhiều thế nên không nghe ra giọng cấp bách của tôi nữa. [Gặp rồi. Gặp từ hai tuần trước.]

Lòng tôi trầm xuống, như người sắp chết giãy dụa [Nhà gái điều kiện tốt đến vậy. Có thể coi trọng thằng nhóc nhà lão Đinh sao?]

[Cũng không phải tao chưa từng nghĩ, từ đầu tao và thím mày cũng lo.] Chú Ba như tìm được tri âm. [Người ta chỉ có một mụn con gái, lại là đứa út, ở nhà cứ như cục vàng.] Chú Ba nói đến đây thì dừng lại, nhấp miếng rượu, rồi nói [Nhưng đời ai biết được chuyện gì, con bé nhìn thấy thằng con lão Đinh thì đã ưng ngay. Ây, cái này âu cũng là duyên, âu cũng là phận. ]

Tôi ngơ ngác ngớ cả người.

Chú Ba vẫn chưa phát hiện ra biểu cảm khác thường của tôi, có lẽ tưởng rằng quá say nên dại ra. [Bất quá thằng con cả của lão Đinh cũng có bản lĩnh. Thằng nhỏ cũng có chí, lại có ngoại hình và có dáng người, lại còn rất hiểu chuyện.]

Tôi không còn biết ông nói gì nữa. Trong nhất thời tôi cảm thấy đầu mình như trống rỗng. Hình như muốn cố nghĩ đến chuyện gì cũng không thể nghĩ ra.

Cảm giác mất mát của tôi rất rõ ràng. Chú Ba cũng nhìn ra chút chút nên vội an ủi [Tiểu Tùng, đừng vội. Chú Ba mày vẫn giữ lại mối tốt hơn nữa cho mày mà. Nói sao thì nói, tao cũng đâu thể giúp người ngoài bỏ bê người nhà được.]

Thấy tôi không để ý, ông lại nốc rượu, vừa cười vừa lầm bầm như độc thoại, vừa như đang nói với tôi: [ Tao nói nè, đây là số mệnh. Cái gì của mày thì là của mày. Không của mày thì, hừ, có cưỡng cầu cũng không được.]

~~~~~~~~~~~~

22.

~~~~~~~~~~~~

Trước kia tôi chỉ không thích Chú Ba, giờ thì bắt đầu căm hận.

Tôi cũng bắt đầu hận Tiểu Vĩ. Vừa trở về không lâu thì cậu đã vội vã đi xem mắt rồi. Hơn nữa lúc tôi trở về thì cũng như không có gì. Trước kia tôi vẫn nghĩ cậu đơn thuần, nhưng xem ra người ngây thơ là tôi. Cảm giác bị người mình yêu nhất bán đứng thật như bị dao cứa vào tim.

Trong một thoáng, lòng tôi nghĩ mình có khi còn chút may. Có lẽ người nhà buộc cậu đi cũng nên. Vả lại, Chú Ba nói rằng nhà gái vừa lòng cũng không nói đến thái độ Tiểu Vĩ. Có lẽ căn bản là không thích cô gái kia, có khi con bé đó là dạng người quái dị đến mức không dám ra đường. Nghĩ một hồi cảm thấy rất an ủi.

Nhưng sau đó vài giây, tôi lại nghĩ rằng Tiểu Vĩ là hiếu tử, nếu mẹ cậu đồng ý mà cuộc hôn nhân đối với tương lai gia đình cậu cũng rất quan trọng, cậu có thể vì tôi mà buông bỏ? Tôi có là gì đâu? Chẳng lẽ cậu có thể nói với gia đình, cậu thích đàn ông được sao?

Tôi bi ai phát hiện ra, tình cảm của chúng tôi rất yếu ớt, như hoa trong gương, như trăng trong nước. Nhìn thì đẹp, nhưng không chịu nổi một gợn sóng nhỏ.

Đêm đó, tôi lo lắng bồi hồi, lăn qua lộn lại không thể nào ngủ được.

Sáng sớm thức dậy, tôi phát hiện chỉ sau một đêm nhưng mình đã tiều tụy đi rất nhiều.

Đức Huệ là một nơi rất nhỏ, không có bí mật gì. Vợ chồng cãi nhau, sáng hôm sau đã truyền đi khắp phố.

Tôi nghĩ mình nên đi hỏi Tiểu Vĩ. Tôi muốn nghe cậu giải thích.

Sáng mồng một, trên đường im ắng chẳng còn ai. Cả thành thị như vẫn say giấc ngủ nồng sau cuộc chè chén thâu đêm.

Những mảnh vụn pháo hoa phủ kín mặt đường, theo gió tung bay.

Xa xa, tôi trong thấy bóng Tiểu Vĩ ở cửa, cạnh cậu là chiếc xe máy quen thuộc.

Cậu cúi đầu rít thuốc, cổ còn mang khăn quàng trắng tôi tặng.

Tôi do dự muốn bước tới, mà lại không biết nên nói gì.

Lúc này cậu đã ngẩng đầu, vứt điếu thuốc trong tay đi.

Sau tôi mới chú ý đến cô gái bên cạnh cậu. Dáng thon gầy và mái tóc thật dài, cô mặc áo khoác dài màu nâu.

Cô gái cười với cậu rồi nói gì đó.

Cậu cũng cười, vẫn là bộ dạng ngại ngùng kia. Lần đầu tiên tôi biết, nụ cười ấy làm lòng tôi thắt lại.

Hai người đứng nói trong chốc lát, Tiểu Vĩ xoay người leo lên xe.

Cô ngồi vào phía sau, hai tay nhẹ đặt bên hông cậu.

Xe máy cứ thế phóng đi còn khăn quàng cổ trắng phất phơ trong gió.

Tôi yên lặng đứng đó nhìn bóng hình họ dần rời xa.

Tôi cứ thế đứng ở đầu đường, trơ trọi như một người bị vứt bỏ.

Hôm ấy là một ngày nắng đẹp. Nhưng đối với tôi- người đứng trên đường cái lại rất lạnh, vô cùng lạnh, lạnh buốt vào tim.

Tôi về đến nhà thì lập tức nằm xuống giường lấy chăn che kín đầu. Giữa trưa mẹ bảo tôi đi ăn, tôi ăn xong thì ngơ ngác ở phòng lớn xem TiVi.

Mẹ thấy tôi ngồi không nhúc nhích thì đến sờ lên trán tôi [Tiểu Tùng, con sao thế? Khó chịu à?]

[Không ạ.] Tôi quay đầu né tay của bà. Lúc này điện thoại vang lên, mẹ tôi tiếp điện thoại.

[Nếu tìm con thì nói con đã ra ngoài.] Tôi đứng dậy, vào phòng khóa chặt cửa.

Mấy ngày nay, tôi không ăn thì ngủ, như một người ngẩn ngơ. Tôi không ra khỏi nhà, cũng không nhận bất kỳ cuộc gọi của ai. Trong nhà có khách thì tôi lập tức nhốt mình vào phòng không bước ra nửa bước.

Mẹ hỏi tôi, mới tết xong đã phát điên cái gì vậy, tôi cũng không để tâm đến bà. Ở nhà, tôi là một đứa trẻ được chiều hư, họ cũng chẳng có biện pháp gì.

Tôi thật hi vọng mọi người chửi rủa nặng một chút, bởi vì tôi là một người rất ngốc, rất ngu xuẩn, ngây thơ và thất bại.

Tôi không muốn nghĩ gì cả. Hễ nghĩ là lại cảm thấy mình không tốt, quá thất bại và dại khờ.

Tôi trước nay chưa hề nghĩ chuyện tình này lại khiến tôi thương tổn sâu đến thế. Nó giống như cơn lốc, cuốn hết mọi tự tin trong tôi.

Bây giờ những gì tôi có thể làm đó là xây cho mình một bức tường rồi lại một bức tường, từng tầng chồng chất lên nhau để có thể nhốt mình vào trong, không bị ai quấy nhiễu.

Nhưng cậu vẫn đến, vào một buổi tối mùng năm.

Đối với kẻ lừa đảo này, tôi thật rất muốn nhổ nước bọt lên mặt cậu, nhưng đến sau cùng vẫn không làm.

Nhìn vẻ mặt cậu lo lắng, tôi có chút cảm động. Nhìn người tôi từng yêu và vẫn yêu, tôi bi ai nhận ra, tôi vĩnh viễn không thể làm tổn thương cậu.

Tất cả phẫn nộ và bi thương, chỉ có thể giữ cho riêng mình.

[Tiểu Tùng, chúng ta đi đâu đó đi.] Cậu thừa dịp mẹ đi rửa hoa quả, nhẹ giọng nói với tôi.

Tôi không nói gì chỉ gật gật đầu.

Vừa bước đến cầu thang, cậu đã nhanh chóng ôm chầm lấy tôi [Tiểu Tùng, em làm sao thế? Dọa chết anh. Hai ngày nay anh tìm em mãi. ]

Phải không? Là sau khi cậu cùng cô gái kia đi hóng mát về à? Tôi muốn chất vấn, nhưng nói không nên lời.

Tôi chỉ đơn giản nhìn ra phía xa. Xa kia, có một quán nhỏ vẫn còn hắt ánh đèn, khung cửa sổ phản chiếu những động nước lộ ra thứ ánh sáng nhờ nhờ. Nó giống như một người khát khao được yên giấc chìm vào bóng đêm.

[Em đã gặp cô gái kia rồi, rất hợp với anh.] Tôi không nhìn cậu, nhẹ nói.

Tay cậu cứ thể từ bả vai tôi buông thõng xuống, không nói lời nào.

Cả hai chúng tôi đều im lặng.

Sau này nghĩ lại, lúc ấy tôi rất muốn cậu nói rằng căn bản cậu không hề thích cô gái kia, chỉ vì gia đình bức bách gây áp lực, tôi sẽ bỏ mặc tất cả tha thứ cho cậu. Tôi nhắm mắt lại, chợt không biết làm gì tiếp theo. Thậm chí, tôi đã vì cậu viện ra hàng vạn lý do rồi. Tôi có thể lừa gạt mình, chỉ cần cậu lại bên cạnh tôi mà thôi.

Thế nhưng, từ đầu chí cuối, cậu không hề nói gì cả.

Cậu đã dùng sự im lặng của mình đánh vỡ ảo tưởng cuối cùng của tôi.

Sự im lặng khó chịu đó không biết đã kéo dài bao lâu, nó dài như một đời người vậy. Chợt, xa xa truyền đến tiếng pháo nổ nặng nề, mọi người vẫn đang đón mừng ngày lễ tẻ nhạt này.

Chỗ chúng tôi lấy mùng năm làm đầu năm, hôm đó còn làm thêm vằn thánh và đốt pháo. Dường như ý rằng bỏ năm cũ đón năm mới. Đem năm cũ không như ý phủi đi, đón một năm mới vui tươi về.

Trên bầu trời u ám ấy, pháo hoa rộ sáng cả góc trời. Màn trời đêm lạnh lùng trong trẻo của Đông Bắc hiện lên một vẻ đẹp tuyệt mỹ, nhưng đáng tiếc, nó chóng tàn.

Tôi gục đầu, giẫm lên đống tuyết đọng dưới chân, nhẹ giọng bảo [Tiểu Vĩ, chúng ta chấm dứt thôi.]

~~~~~~~~~~~~~~

23.

~~~~~~~~~~~~~~

Chấm dứt, có nghĩa là tất cả mọi chuyện đều trở thành quá khứ.

Từ nay về sau, cậu là cậu, tôi là tôi, không còn liên quan nào nữa.

Tôi thích cách chia tay rõ ràng dứt khoát. Nếu có thể, tôi còn hi vọng tất cả bạn trai cũ của tôi biến mất khỏi địa cầu.

Đáng tiếc! Tôi làm không được.

Vừa trở lại Trường Xuân thì tôi đã nhận được điện thoại của Dượng Tiểu Vĩ. Họ nói họ đã thầu được công trình lớn đó là trang hoàng bên trong sân vận động. Ông có ý muốn tối nay đến gặp ba của bạn tôi để cảm ơn vì đã hỗ trợ. Và, ông muốn tôi đi cùng, vì ông nhận thầu với danh nghĩa dượng của tôi.

Tôi do dự chốc lát nhưng vẫn chấp nhận. Bởi vì đơn giản, tôi không muốn chuyện giữa tôi và Tiểu Vĩ ảnh hưởng tới một ai. Nói đi nói lại, tôi cũng nên cảm ơn bạn mình.

Ba của bạn tôi tiếp đãi tôi và ông dượng giả danh rất nhiệt tình. Khi đó, nhà của họ là nơi được trang hoàng sang trọng nhất mà tôi từng thấy qua. Không biết vì sao, tôi chợt nhớ đến Tiểu Vĩ. Chẳng phải sau khi kết hôn nhà họ cũng nên bày trí cho thật xa hoa sao? Hình như nhà gái có tiền mà.

Ba của bạn tôi bảo cậu ấy thường nhắc đến tôi, còn bảo rằng tôi là chỗ anh em thân thiết nhất trong những năm đại học. Nói xong ông cười hiền nhìn tôi. Còn dượng giả bên kia cũng cảm tạ, sau bảo xin ông chiếu cố nhiều thêm.

Trước khi về, dượng giả chuẩn bị một gói quà lớn, bên trong có vẻ khá nhiều tiền. Ba của bạn tôi khách khí nói dăm ba câu xong vẫn nhận. Xem ra đã nhận thành thói rồi.

Sau khi ra khỏi cửa, dượng Tiểu Vĩ tỏ ý muốn mời tôi dùng cơm nhưng tôi khách khí từ chối.

Có điều ông kiên trì, nói nhất định cảm ơn vì sự giúp đỡ lần này. Tôi biết ông thực tâm, không giống những chủ thầu lòng dạ dối trá, mới nói với ông: [Chú  à , thật sự không cần khách sáo. Là người một nhà cả mà, chuyện của Tiểu Vĩ cũng là chuyện của cháu.] Lời vừa nói xong, cũng thật cảm thấy chua xót.

[Tốt lắm, chờ tiểu vĩ về, cả nhà ba người cùng nhau đi uống một tăng vậy.]

Trên đường lái xe chở tôi về, ông cứ tấm tắc mãi rằng Tiểu Vĩ đã quen được một đứa bạn tốt.

[Tiểu Vĩ là đứa trẻ cũng hiểu chuyện lắm. Đừng thấy thằng bé không thích nói chuyện mà lầm, kì thực nó rất có tâm. Nếu cháu mà tốt với nó một, nó tốt với cháu mười.] Ông ta cứ thể khen ngợi cháu trai hết lời. [Hồi lúc ba nó đang điều trị, nhà nợ ngập đầu. Chị chú cũng lo tới suy nhược cơ thể, cứ dăm ba hôm lại đồ bệnh, chị gái Tiểu Vĩ cũng bị giảm biên chế, thế nên cả nhà chỉ còn biết trông vào nó. Nếu nó mà không theo chú làm công trình kiếm được ít tiền và mượn chỗ này chắp chỗ kia thì lấy đâu ra tiền để mua xe cho em trai chạy thuê? Thằng em nó giờ xem như cũng có một cái nghề ổn định.]

Tôi đưa mắt nhìn chăm chăm vào con đường đêm, chẳng nói gì.

***

Ngày trước, Tiểu Vì và dượng cùng đến nhà tôi. Vừa vào cửa, ông ngay lập tức nói rằng đã nghe Tiểu Vĩ bảo tôi có một người bạn đến ở nhờ, ông đã giúp Tiểu Vĩ tìm chỗ trú ngụ tạm thời.

[Mấy ngày nay cháu giúp chú và Tiểu Vĩ, thật sự là đại ân. Hôm nay dù thế này ba người chúng ta cũng phải ra ngoài uống gì đó.] Ông chân thành. [ Uống xong thì chú sẽ bắt tay vào giúp nó chuyển nhà ngay.]

Tôi cười bảo, không cần.

Tiểu Vĩ đứng một cạnh nãy giờ không mở miệng bèn bảo: [Dượng mời cậu đi, thì cậu đi đi.]

Vẫn là quán nhỏ dưới lầu. Vốn dĩ dượng cậu muốn tìm một quán hải sản lớn hơn nhưng Tiểu Vĩ ngăn và nói xuống nơi này, chỉ vì đây có đồ Tiểu Tùng thích ăn.

Dượng của Tiểu Vĩ có tửu lượng rất kinh khủng, chắc hẳn là do mọi người trong công trình rèn luyện mà ra. Ông khuyên tôi uống nhiều, nhưng Tiểu Vĩ bảo rằng, Tiểu Tùng không thể uống.

Ba người điều mang trong mình những niềm riêng, ngồi ảm đạm bên bàn rượu. Tiểu Vĩ ăn không nhiều, tôi cảm thấy cậu chỉ chú tâm nhìn tôi.

Nhưng đến khi tôi nhìn cậu, cậu lại đảo mắt đi.

Sau bữa cơm, Tiểu Vĩ bảo dượng xuống lầu chờ cậu. [Cháu cũng không có đồ đạc gì nhiều.]

Cậu vào nhà thu dọn rất nhanh. Tôi còn bước vào nhà vệ sinh lấy giùm bàn chải đánh răng cho cậu nữa.

[Cám ơn.] Cậu cầm lấy cho vào túi, rồi như muốn nói gì đó, ngập ngừng nửa ngày mới bảo [Tiểu Tùng, em về sau nhớ học cách nấu nướng. Ăn ở ngoài nhiều không tốt cho sức khỏe.]

Tôi gật gật đầu.

Cậu bảo, [Anh đi đây.]

Tôi không nhúc nhích.

Cậu lại gần xoa đầu tôi, nước mắt tôi không kiềm được mà nhiễu xuống.

Cậu ôm chặt tôi vào lòng. Mùi hương của cậu, hơi thở của cậu, tất cả của cậu, tôi sẽ mãi ghi nhớ.

Tôi ôm chặt lấy cậu, nghẹn ngào: [Tiễu Vĩ, đừng đi.]

24.

===================================

Mỗi chiều tan tầm, tôi trở về với bịch thức ăn chờ Tiểu Vĩ về nấu.

Ăn cơm xong thì chúng tôi lên giường xem Tivi.

Thật giống như ngày trước.

Có khi cuối tuần cậu tan tầm sớm, ăn cơm chiều xong cũng khoảng tám chín giờ. Lúc đó chúng tôi ra dạo quanh quảng trường phía trước cung Địa Chất. Quảng trường rất náo nhiệt, có mấy đứa bé thả diều, có thanh niên trượt patin, cũng có những lão già lọm khọm ngồi đánh cờ tướng. Màn đêm rũ xuống, thành phố lên đèn. Quảng trường người đông tứ phía. Những cặp tình nhân trẻ cặp kè bên nhau, những thành viên trong gia đình quây quần vui vẻ hòa thuận, thanh thiếu niên í ới gọi bạn, trẻ nhỏ thì chơi trò cút bắt bên cạnh chúng tôi.

Tiểu Vĩ thích xem người ta đánh cờ, thế là ngồi xổm bên cạnh đó nửa ngày không di chuyển. Tôi một mình đi tới đài tưởng niệm đông người phía dưới. Vì vốn có mấy học sinh ở trường gần đây xách ghi ta ra khẩy đàn ca hát giúp vui. Rất nhiều người đứng xung quanh đám nhóc, họ nghe xong vỗ tay trầm trồ khen ngợi khiến đám nhóc biểu diễn thêm một bài.

Sau, có một thiếu niên nho nhã vừa đánh đàn vừa cất giọng hát mượt mà. Bài hát ấy có tên là《 The last rose of summer 》. Đôi mắt thiếu niên ấy rất sâu, tựa như thổ lộ hết tâm tình cho người thương.

Những người đang tụ lại xung quanh chỉ im lặng lắng nghe, giống như bị tiếng ca tuyệt vời và tình yêu sáng trong của thiếu niên làm cho cảm động.

Tới lúc tôi quay về tìm Tiểu Vĩ thì cậu đã nhập hội những tay chơi cờ. Trời rất lạnh nhưng lại khiến lão đối diện chảy cả mồ hôi. Tôi dừng lại cạnh, dùng tay xoa bóp cổ cậu. Cậu cảm nhận xong thì ngẩng đầu, mỉm cười đắc ý rồi giữ tay tôi thật chặt.

Thi thoảng, chúng tôi ra công viên Hồ Nam gần đấy dạo chơi. Thời tiết hiện tại cũng đang dần ấm lên, những ngọn cỏ bắt đầu đâm chồi khỏi lớp đất cằn cỗi, báo hiệu một mùa xuân đầy sức sống mãnh liệt đã đến. Tôi đứng cạnh cậu, đan mười ngón tay vào nhau, lòng thầm nghĩ không biết tôi và cậu có còn đón cùng một mùa xuân nào nữa hay không.

Chúng tôi cứ như người bị phán án tử hình, cả hai đều trân quý mỗi giờ mỗi khắc được ở cùng nhau trong hiện tại.

Lúc đó, có lúc chúng tôi làm tình, có lúc không. Có điều mỗi tối, tôi phải ôm chặt cậu mới có thể yên long vỗ về giấc ngủ.

Cả hai chúng tôi đều tận lực tránh nói tới chuyện bạn gái cậu, đó chủ đề cấm kỵ giữa chúng tôi.

Có một lần, tôi nằm trong lòng cậu xem TiVi, lúc đó tôi bảo [Tiểu Vĩ, về sau anh có con thì cho em làm cha nuôi nhé.]

Tiểu vĩ chỉ nhìn, không nói lời nào mà ôm chặt lấy tôi.

Và cũng có khi đang xem TiVi, cậu sẽ bảo: [Tiểu Tùng, anh ra ban công hút thuốc nhé.]

Tôi biết rằng lúc đó cậu ra ngoài gọi cho cô.

Cậu gọi không nhiều, nhưng có lẽ đã gọi vào ban ngày rồi.

Cậu mua điện thoại mới, tôi không biết có phải là của cô tặng cậu hay không, hẳn là thế, đó phải là đường dây nóng giữa họ rồi.

Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu biết nhẫn nhịn cho đại cục như thế. Những bạn trai trước đều nói với tôi, bảo rằng tôi là người bốc đồng.

Tôi bi ai nghĩ, lúc này đây, tôi đã hoàn toàn vứt bỏ tự tôn, làm thế nào tôi lại lún sâu đến mức này nhỉ?

Nhưng, từ đầu chí cuối, tôi không hối hận. Tôi đã nghĩ mình có thể vĩnh viễn mất đi cậu. Thế nên chỉ cần có cơ hội ở cạnh, thì làm điều gì tôi cũng không hối hận một chút nào, dù cho có buông bỏ bản thân mình đi chăng nữa.

Sinh nhật tôi đến cũng đến nhanh. Tiểu Vĩ tặng tôi một chiếc đồng hồ đeo tay làm quà. Tôi nhận rồi cảm ơn, không nói gì nữa. Nhưng tôi biết một điều, đó là món quà mà từ nay về sau hễ khi nào nhìn thấy, tôi cũng sẽ nhớ đến cậu.

***

Hôm đó là cuối tuần, chúng tôi đến Lan Quế Phường nhảy. Ngày ấy Tiểu Vĩ mặc quần bò tôi mua tặng. Chân cậu dài, mông lại vểnh, mặc quần bó rất đẹp. Bên trong áo khoác da là chiếc áo sơ mi trắng bó sát người.

Khiêu vũ cuồng say, cậu cởi áo khoác ra, cơ ngực cường tráng lộ theo áo sơ mi trắng. Tôi và Tiểu Vĩ nhảy đối mặt, rất nhiều cô gái trên sàn nhảy đều quay sang nhìn. Thế nên, tôi ghé sát tai cậu bảo [Tiểu Vĩ, chúng ta về thôi.]

Đêm đó chúng tôi làm tình rất điên cuồng. Thời khắc đỉnh điểm, tôi cắn vào cánh tay Tiểu Vĩ. Một lúc sau khi làm xong, tôi nằm trong lòng cậu mới phát hiện dấu răng rất rõ ràng lưu lại trên tay, lại còn vương chút máu.

Nhẹ nhàng, tôi cọ vào tay cậu, thầm nghĩ, hãy xem như tôi để cho cậu một cái gì đó giữ làm kỷ niệm đi.

Điên cuồng yêu như vầy dù là tôi, hay cậu, trong đời mãi chỉ được một lần.

***

Sáng hôm sau, chúng tôi bị chuông cửa làm cho tỉnh giấc. Tôi nhớ ra đó chắc là đồng sự hôm kia nói sẽ đến nhà lấy mấy cuốn sách tin học, thế nhưng không biết người đó lại đến sớm như vậy.

Vừa trả lời, tôi vừa mặc đồ ngủ rồi mơ mơ màng màng chạy ra mở cửa.

Nào ngờ ngoài cửa lại là một cô gái xa lạ. Nàng nhìn tôi, có chút ngại hỏi [Xin hỏi ở đây có người nào tên là Đinh Vĩ không? ]

Mái tóc dài, dáng người thon thả. Trong nháy mắt, tôi đã nhớ ra cô.

[À, cậu.. cậu ấy… hình như vẫn còn ngủ. Cô vào đi.] Tôi mặc đồ ngủ nên hơi xấu hổ khi đứng trước mặt cô [Tôi đi gọi cậu ấy.]

Tôi quay người lại, đẩy cửa phòng ngủ của mình ra [Đinh Vĩ, có người tìm ở ngoài kìa.]  Nói xong, tôi bước ra nói với cô [Cô vào ngồi trước đi]

Sau đó, giả vờ vào phòng Đinh Vĩ rồi đóng cửa phòng.

Tôi biết mình không về phòng mình được nữa. Nếu bạn gái cậu nhìn thấy cảnh tôi mặc đồ ngủ và Đinh Vĩ mình trần ở cùng một chỗ, thì sẽ thế nào?

Cô không biết đâu là phòng tôi, nên chắc chắc không nghi ngờ. Không lâu sau, tôi nghe tiếng Đinh Vĩ ra khỏi phòng, có chút ngạc nhiên hỏi [Sao em đến đây?]

[Không hoan nghênh em à?]  Thanh âm của cô có chút làm nũng [Cũng quyết định nhất thời thôi. Anh trai em hôm nay lái xe đến Trường Xuân có việc nên em theo đến. Vốn tối qua đã tính gọi cho anh rồi đó, thế mà anh lại tắt máy.]

[Sao em lại tìm được đến đây?] Đinh Vĩ rầu rĩ hỏi.

[Mẹ anh cho em địa chỉ, tìm rất dễ vì anh em rất rành khu này. Đúng rồi, anh của em còn ở dưới lầu đợi, chúng ta xuống lẹ nha anh.]

~~~~~~

25.

~~~~~~~~~~~

Tôi giúp Đinh Vĩ dọn hành lý, giữ lại vài bộ cậu thường hay mặc. Trước khi đi, cậu cởi áo khoác da ra, để lại tôi giữ.

Tôi nói, [Trời còn lạnh, anh mặc đi.]  Cậu không chịu, tôi chỉ còn biết tìm cho cậu một chiếc áo khoác của mình.

Thời điểm làm tất cả những chuyện này, tôi rất bình tĩnh, dù tôi biết Đinh Vĩ sẽ không trở về.

Sau chuyến đi ngày hôm đó, anh cô cho Tiểu Vĩ đến phụ việc. Đó là một hãng dược rất lớn, đương nhiên tốt hơn làm cho nhà thầu rồi. Hơn nữa sau khi về thì hai người sẽ gần nhau hơn, dễ dàng hơn. Tôi nghĩ, người nhà bên gái chắc là lo lắng. Đinh Vĩ tuổi trẻ anh tuấn mà ở bên ngoài khó tránh nhiều người quan tâm. Hơn nữa, cậu cũng không tỏ ra là yêu cuồng nhiệt gì. Cả hai gặp nhau thường xuyên, dù sao tình cảm cũng dễ phát triển hơn.

Vì có anh cô ở dưới, nên tôi không tiễn cậu xuống lầu. Chúng tôi ôm nhẹ ở cửa một chút rồi nhìn hình bóng ấy biến mất ở cầu thang.

Tôi sớm đã biết, ngày này thế nào rồi cũng đến.

Mùng một tháng năm năm ấy, tôi cũng không về nhà. Mẹ tôi gọi tới thì tôi bảo rằng mình đang học tiếng anh, chuẩn bị thi xuất ngoại.

Mẹ tôi bảo, mày lại điên cái gì đấy, vất vả lắm mới có công việc tốt như thế, sao lại đột nhiên đòi ra nước ngoài.

Đúng vậy, không ai có thể hiểu nổi tại sao tôi phải xuất ngoại.

Lương bổng của công ty chúng tôi ở Trường Xuân thuộc hàng nhất nhì, hơn nữa ông chủ cũng thích tôi, đồng sự trong công ty cũng rất tốt. Vào hạ, tôi ghi danh một khóa ôn tập hè ở trường Tân Phương Đông của Bắc Kinh.  Khi nộp đơn xin nghỉ, trưởng phòng hỏi tôi xin nghỉ để làm gì, tôi bảo mình cần chuẩn bị thi để xuất cảnh. Ông ấy hỏi tôi sao lại đột nhiên muốn thế. Tôi bảo không phải đột nhiên muốn mà là trước giờ vẫn có nguyện vọng như thế.

Tôi cuối cùng cũng chẳng thể nói với ông rằng, sau khi xuất cảnh, tôi không cần phải tiếp tục viện cớ để không về Đức Huệ nữa.

Vì ghi danh muộn nên không kịp đăng ký phòng nội trú ởTân Phương Đông, đành phải học ngoại trú. Cậu bạn được giữ lại trường sau tốt nghiệp giúp tôi tìm được một giường trống trong phòng họ. Thế nên tôi lưu lại đó. Trở lại trường xưa, tôi phát hiện chỉ mới rời đi hai năm ngắn ngủi, thế mà giờ đã có cảm giác mọi thứ đổi thay rồi.

Lúc ngồi trên bãi cỏ trong sân trường, tôi trông thấy một đôi tình nhân tay nắm tay, bất giác, tôi nhớ đến Tiểu Vĩ. Chỉ là, dù cho tôi cứ vùi đầu vào khổ học đại đa số thời gian gần đây thế nhưng tiếng Anh lâu ngày không dùng, đột nhiên bây giờ bắt nhớ thì thật sự cũng chẳng dễ. Lúc ngồi trong phòng học, thấy đám người đông nghìn nghịt nghe giảng chăm chú, tôi không kiềm chế được mà nghĩ rằng, có phải đằng sau mỗi người đều có một câu chuyện không.

Hồi về Trường Xuân, tôi đã đăng ký bài thi Tiếng Anh vào 25 tháng 10. Thế nên ban ngày tới lớp học, ban đêm chăm đèn ngồi đọc, rất vất vả, nhưng cũng rất thi thú. Bởi vì bận nên tôi không còn thời gian suy nghĩ nhiều chuyện lung tung, vả lại những từ tiếng Anh giờ đây đã chiếm đầy đầu.

Điều duy nhất khiến cho tôi nhớ đến Tiểu Vĩ đó là đồng hồ và áo khoác của cậu. Mỗi ngày, tôi đều mặc áo phông của cậu lên giường ngủ. Áo cậu lớn hơn tôi một size, mặc vào rộng thùng thình rất dễ chịu. Mỗi lần mặc nó, tôi thấy mình như được Tiểu Vĩ ôm chặt vào lòng.

Có công mài sắt có ngày nên kim, kỳ thi tiếng Anh coi như đã ổn. Tôi sau đó lập tức vùi đầu vào giai đoạn chuẩn bị cho kỳ thi GRE (Graduate Record Examination). Ngày nghỉ tết âm lịch năm ấy, tôi cũng không về nhà, lại tham gia một chuyến leo núi của Tân Phương Đông. Bắc Kinh về đêm rất lạnh, tôi khoác trên mình chiếc áo da của Tiểu Vĩ, thường học đến tận khuya.

Khi xuống núi, tôi lập tức báo danh thi GRE, kết quả coi như không tồi. Sau đó là cả quá trình bận rộn xin nhập học. Bởi vì tôi thi trễ, nên rất nhiều trường chỉ có thể xin đợt hai hay đợt ba. Trải qua sự chờ đợi thống khổ dài đằng đẵng, rốt cuộc cũng nhận được một lời mời không tồi.

Qua ngày mồng một tháng năm là đi đăng kí chính thức. Trước khi thị thực, tôi về Đức Huệ nán lại vài ngày. Lần này trở về, ngoại trừ gia đình, tôi không báo cho một ai cả.

Những ngày ấy, tôi chỉ ra ngoài có một lần, đó là lần đánh xe ra cái hồ xưa của tôi và Tiểu Vĩ.

Hồ vào xuân vẫn đẹp như hai năm trước, chỉ là bên cạnh tôi không còn Tiểu vĩ nữa.

Nằm trên thảm cỏ, nhớ lại hai thiếu niên thuần khiết hai năm trước, tôi lại có cảm giác như đã xa xôi cả một đời.

Cứ mãi bước tới, tôi muốn đến chỗ cái cây có chữ tôi và Tiểu Vĩ khắc trong rừng Bạch Dương.

Lần trước đến vì là thu, nên lá cây đã rụng đi hết. Hiện lúc này, lá cây đã mọc lại, dưới đất cũng trải đầy cỏ xanh, thế nên tôi không nhận ra chỗ khi xưa nữa.

Tôi cứ thế tìm khắp mảnh rừng lớn, thế nhưng tìm hết cây này đến cây khác, hết chỗ này đến chỗ khác trong khoảng thời gian rất lâu, cuối cùng cũng không tìm được.

Tôi thở dốc dừng lại, khó chịu nghĩ thầm [Có lẽ tất cả đều là ý trời.]

Ngay lúc tôi vừa thất vọng xoay người, chuẩn bị bỏ về thì đập vào mắt tôi là những con chữ khắc cốt ghi tâm trên thân cây bên cạnh.

Tùng. Vĩ

Ngày * Tháng ** Năm ***

Mặc do mưa sa bão táp, những dòng chữ đó vẫn khắc sâu trên cây Bạch Dương, lặng lẽ nghênh đón tôi.

Khoảnh khắc ấy, khóe mắt tôi chợt ướt.

~~~~~~~~~~

26.

~~~~~~~~~~

Từ thời khắc tôi nhìn thấy những chữ ấy, tôi liền biết chuyện thị thực của mình nhất định sẽ trot lọt.

Quả nhiên, tôi chỉ xin một lần đã được.

Kế tiếp là chuẩn bị việc khỏi hành một cách hối hả và rối tinh, nào là từ chức, nào là đặt vé máy bay, rồi còn đổi ngoại tệ. Mẹ tôi còn cố tình đến Trường Xuân dọn hành lý và mua các thứ cần thiết.

Và, còn có những buổi tiệc triền miên chia tay không dứt.

Lúc giã biệt, tôi mới phát hiện bản thân rất được lòng người ở công ty này, ở Trường Xuân còn rất nhiều bạn đến thế. Mọi người đối với việc ra đi của tôi rất lưu luyến khiến tôi rất cảm động. Cậu bạn học ở Bắc Kinh nghe tin cũng chạy đến Trường Xuân. Lần đó cậu uống rượu, lại nghịch đến nỗi nước miếng lem đầy mặt tôi.

Cách một tuần nữa thì khởi hành, tôi mới quay về Đức Huệ.

Khi gia đình và họ hàng uống rượu tiễn biệt, tôi có chút lặng mình, thầm nghĩ, bản thân phải nhanh đi thôi.

Cuộc gặp bạn bè thời Cao Trung được tổ chức trước khi tôi đi một ngày. Hôm đó người đến rất nhiều, cũng không ít người khóc, thế nên tôi cũng khóc, chung quy chỉ vì thật sự luyến tiếc.

Đinh Vĩ cũng đến, nhưng cậu chỉ là người lặng lẽ ngồi trong góc. Cả tiệc rượu chỉ nói với tôi đúng một câu, đó là khi mời rượu nói chúc tôi thuận buồm xuôi gió.

Tôi cười bảo, đi máy bay thì không thể gọi là thụân buồm xuôi gió. Cậu cũng cười, vẫn còn chút ngại ngùng.

Thời gian ở Trường Xuân, tôi có nghe mẹ mình kể, Tiểu Vĩ thường xuyên đến nhà tôi giúp. Nào là đổi ga ở quán, thu mua cải trắng, tất cả chuyện linh tinh đều làm hết. Tôi nghe mẹ tôi khen cậu hiểu chuyện biết điều không dưới một lần đâu.

Rất muốn cảm ơn, nhưng tôi chỉ có thể nghĩ, cũng chẳng nói gì.

Nếu sáng hôm sau không đi, chắc đêm đó họ không cho tôi về.

Lúc về, họ còn bảo sẽ đến sân bay tiễn tôi. Tôi nghe xong vội ngăn cản, nói rằng mấy ngày này mọi người trong nhà cùng nhau quây quần, vì lần này thật sự không biết đi bao lâu thế nên ngày mai nên để người trong nhà đến tiễn. Họ nghe xong cũng hiểu.

Lúc ra ngoài, Tiểu Vĩ nói với tôi, anh chở em về.

Ta gật đầu, ngồi lên xe máy của cậu.

Ngồi trong phòng khách sạn có hệ thống sưởi ngột ngạt quá lâu, cảm giác được hít thở không khí bên ngoài thực mát mẻ dễ chịu.

Tiểu Vĩ lái xe chầm chậm, tôi nhẹ tựa vào tấm lưng rộng của cậu, nghĩ thầm, đây là lần cuối tôi gần gũi với cậu đến vậy.

Tình yêu của tôi đã kết thúc như vậy đấy.

Còn bạn? Xem một tình yêu không đầu không kết, bạn có cảm giác gì?

Tới dưới lầu nhà tôi, Tiểu Vĩ bảo sáng mai sẽ đến tiễn, tôi vừa tính nói thì cậu bảo, sáng tới ca cậu lái taxi, dù sao mọi người cũng phải bắt xe đi mà.

Ta nghĩ xong thì gật đầu cảm ơn.

Cậu xoay người lên xe phóng mất.

***

Sáng đó, trời nổi cơn giông.

Hè Đông Bắc chỉ cần điểm chút mưa thì sẽ rất mát lành.

Tôi từ nhỏ đã thích thời tiết u buồn như dịu mát như thế.

Mẹ tôi đứng khóc cả buổi sáng. Bà vừa khóc vừa làm bữa sáng cho tôi. Tới lúc đưa tôi ra cửa đã khóc rất thảm thiết.

Tôi nghĩ đến việc bỏ cha mẹ già một mình tha phương thì trong lòng cũng cảm thấy rất khổ sở.

Tiểu Vĩ tới đón bảo [Bác à, bên ngoài mưa to quá. Hai bác đừng đi đến ga, để cháu đưa Tiễu Tùng đến nơi là được rồi.]

Mẹ tôi lúc đầu cũng không đồng ý, nhưng ba tôi sợ mẹ kích động nên không cho đi, cuối cùng mẹ cũng chịu ở lại.

Ngoài cửa, mẹ nắm tay tôi rất lâu không buông, nước mắt tôi bất chợt cũng rơi khắp mặt.

Trên đường, Tiểu Vĩ nhìn nước mắt chưa khô trên mặt tôi bảo [Em yên tâm, đừng lo việc nhà. Cha mẹ của em cũng như cha mẹ của anh. Anh sẽ chăm lo họ tận tình. ]

Tôi lau lau nước mắt, bảo [Cảm ơn anh.]

Một lát sau, Tiểu Vĩ lại hỏi tôi lần này đi bao lâu.

Tôi đưa mắt nhìn mưa giăng trắng xóa phía trước, nói, có thể là ba năm, hoặc giả là năm năm, cũng có lẽ lần này đi sẽ không trở lại.

Cậu nghe xong, không nói được gì.

Tới sân bay, mưa vẫn không ngớt hạt. Tiểu Vĩ thấy thời gian còn sớm thì bảo tôi ở trong xe một lúc rồi hãy đến cổng.

Tôi nói, được thôi.

Mưa va lộp cộp trên cửa kính, trực tiếp từng giọt, từng giọt. Thế giới bên ngoài cơ hồ nhạt nhòa hẳn đi.

Tiễu Vĩ gõ tay vào tay lái hỏi tôi còn nhớ sinh nhật cậu lần trước hay không?

Tôi bảo, nhớ rất rõ, em còn lau bánh ngọt trên mặt anh chứ đâu. Nói xong còn cười rộ lên.

Tiểu Vĩ cũng cười sau đó dừng lại, nhìn sâu vào mắt tôi [Em có biết hôm đó anh ước gì không?]

[Không biết.] Tôi cười nói.[Đừng nói, nói ra sẽ mất linh.]

[Đã không còn linh nghiệm nữa.] Tiểu Vĩ yên lặng nhìn tôi. [Hôm đó, anh nói với chính mình, anh sẽ làm bạn thân nhất của em, tốt với em cả đời. Nhưng em biết đấy, cả đời này chúng ta không thể nào làm được.] Dứt lời, từng giọt nước mắt nặng nề rơi.

Từ lúc quen biết, đây là lần đầu tôi thấy Tiểu Vĩ rơi lệ. Tôi vươn tay, tính lau đi dòng nước mắt ấy.

Cậu nhẹ nhàng giữ tay tôi lại: [Tiểu Tùng, em nghĩ kiếp sau có tồn tại không?]

Tôi nghe thấy giọng mình run rẩy nói, không biết.

[Nếu có kiếp sau, Tiểu Tùng à, hãy hứa với anh, chúng ta vẫn sẽ là bạn học nhé? Em phải trông chừng anh, không cho anh xem tiểu thuyết võ hiệp, phải nhắc anh học hành thật giỏi giang. Như vậy, anh mới có thể cùng em lên Bắc Kinh, cùng em đi Mĩ Quốc.]

Tôi nghe xong không kiềm được nước mắt nữa. Ôm Tiểu Vĩ, tôi bảo: [Anh, đừng nói nữa.]

Cậu cũng ôm chặt lấy tôi [Tiểu Tùng, anh biết, anh sẽ không bao giờ được gặp em nữa.]

Buổi sớm trời mưa to ấy, chúng tôi như hai đứa trẻ lạc đường, ôm chặt nhau khóc nấc.

Tôi biết, có một số thứ trong đời tôi vĩnh viễn sẽ không có lại được.

Kỳ thực, bản thân chẳng nhớ rõ ngày ấy mình lên xe lửa thế nào. Chỉ mang máng nhớ rằng lúc gần rời đi, Tiểu Vĩ nhét vào tay tôi một cái hộp nhỏ [Là do anh tự làm, em hãy giữ làm kỷ niệm.]

Xe quay bánh rồi rời trạm rất lâu, tôi mới hộp ra.

Trong hộp là một bức điêu khắc bằng gỗ.

Trong tranh có hai thiếu niên dưới gốc cây đại thụ, tay trong tay.

Ở dưới còn khắc vài câu:

Tùng. Vĩ

Ngày * Tháng ** Năm ****

Tay cầm bức tranh, nước mắt đã khô nay lại chảy dài…

——————————–

Có còn nhớ giấc mộng thời trẻ không

Như một đóa hoa mãi không tàn.

Cùng tôi trải qua mưa sa bão táp.

Nhìn thời thế vô thường, ngắm tang thương biến hóa

Những trả giá lớn lao cho tình yêu.

Là kí ức mãi không quên.

Tất cả những lời nói thành tâm cuồng dại.

Sẽ mãi lưu lại trong tôi.

Tuy rằng bên tôi, chẳng còn cậu nữa.

Đi thôi, đi thôi.

Đi thôi, đi thôi.

Con người sẽ trưởng thành sau yếu mềm.

Đi thôi, đi thôi

Sống ở đời khó tránh khỏi đấu tranh và đau buồn.

Đi thôi, đi thôi

Tìm một nơi trú ngụ cho trái tim

Đã từng đau thương rơi lệ, cũng từng cõi lòng nát tan.

Nhưng, đấy mới chính là cái giá của tình yêu.

—————

Hoàn.

Bản edit hoàn thành lúc:

2:20 Am

Ngày 25/03/2011.

Hồ Chí Minh

———————————————————

Tagged:

§ 32 Responses to Yêu Straight [Thiên Không] [21][22][23][24][25][26]

  • Padini nói:

    Cảm ơn bạn rất nhiều, mình vừa mới đọc xong cả 26 phần. Rất hay, rất ý nghĩa. Đây là truyện thật?

  • hangcattien nói:

    đọc truyện này lời lẽ nghe rất thật k giống như đam mỹ.
    ta cũng hiểu kết thúc thường k như ta mong muốn nhưng vẫn thấy tiếc cho 2 ng đó quá.
    mong cả 2 về sau đều gđ tốt.
    thank nàng nhiều.

  • David nói:

    Truyện rất hay bạn ơi. Đọc khúc cuối muốn khóc. Hic

  • yoon nói:

    muốn khóc quá :((

  • Ám Anh Tử nói:

    Thật xin lỗi vì đọc một lèo 26 chương mới comt cho bạn, nhưng đọc đến chương cuối cùng này, mình thật sự không nói được lời nào mà chỉ có thể khóc, có lẽ là mình đã quá mít ướt nhưng thật sự là mình đã khóc nức nở không thể nào kiềm lại được, cậu truyện này thật sự rất hay, rất cảm động và cũng rất “thật”, một chuyện tình tuổi học trò và kết thúc bởi sự chia xa vì những quyết định cho tương lai, mình không trách Tiểu Tùng vì đã lựa chọn rời xa Tiểu Vĩ,và như đã nói câu chuyện này rất thật, vậy nên không phải ai cũng có thể vừa có được tình yêu vừa có được tương lai tốt đẹp được, đôi khi họ phải có quyết định từ bỏ một để giữ lấy một, và không phải như những truyện đam mỹ khác những rào cản như gia đình và xã hội có thể dễ dàng vứt qua một bên được, trong câu truyện này Tiểu Tùng bắt buộc phải lựa chọn giữa tình yêu và tương lai, ta cũng đã thấy Tiểu Tùng đau khổ như thế nào vì lựa chọn này và Tiểu Vĩ cũng đã không trách Tiểu Tùng vì nó, vì tình yêu của anh thật dịu dàng, ấm áp nhưng cũng rất sâu nặng và trầm lắng, anh chấp nhận sự ra đi của Tiễu Tùng vì không muốn bó buộc người mình yêu, khi anh nói câu [Đã không còn linh nghiệm nữa.] khi nhắc về điều ước của mình hay câu [Nếu có kiếp sau, Tiểu Tùng à, hãy hứa với anh, chúng ta vẫn sẽ là bạn học nhé? Em phải trông chừng anh, không cho anh xem tiểu thuyết võ hiệp, phải nhắc anh học hành thật giỏi giang. Như vậy, anh mới có thể cùng em lên Bắc Kinh, cùng em đi Mĩ Quốc] đều làm người đọc cảm nhận tình yêu của anh dành cho Tiểu Tùng đã không còn giới hạn nữa, nhưng tình yêu của anh không phải là giữ lấy độc chiếm mà là thả cho người mình yêu tự do, nhưng dù kiếp này không thành anh vẫn mong có kiếp sau để có thể cùng Tiểu Tùng thực hiện điều mà kiếp này anh không làm được.
    [Tiểu Tùng, anh biết, anh sẽ không bao giờ được gặp em nữa.] Dù đây là sự lựa chọn của anh nhưng khi đọc đến câu này tôi có thể cảm nhận được sự nuối tiếc, day dứt và đau lòng vô hạn của anh, nhưng tôi nghĩ dù sao này dù anh có thể sẽ đau khổ hơn, nuối tiếc nhiều hơn nữa vì quyết định này nhưng có lẽ anh sẽ không hối hận về cách “yêu” của mình, như câu “Nhưng, đấy mới chính là cái giá của tình yêu”

    • Lê Vân nói:

      Đọc comment của bạn tôi thấy rất là bức xúc. Tự hỏi bạn có vấn đề về đọc hiểu không? Tại sao lại không trách Tiểu Tùng trong khi cậu ấy vốn chẳng có lỗi gì để trách cả? Người chấp nhận buông bỏ để gánh lên vai trách nhiệm của người đàn ông duy nhất trong gia đình là Đinh Vĩ. Người phản bội ở đây là Đinh Vĩ. Tiểu Tùng đi vì lo cho tương lai? WTF??? Cậu ấy có bằng cấp, có công việc tốt ở trong nước thì còn cần cắm đầu vào học hành, thi cử, lặn lội một thân một mình chỉ để tìm kiếm cái tương lai cô độc mơ hồ ở dị quốc tha hương làm cái gì? Cậu ấy đi là để mắt không thấy tâm không phiền, để trốn tránh thực tại, để tránh sau này hai người không giữ được lại củi khô lửa bốc, để không phá vỡ gia đình người khác, để không khiến người khác vì khổ vì mình được chưa? Qua lời nhận xét của bạn Tiểu Tùng đã biến thành thứ vô cảm, ích kỷ, chỉ biết lo cho tương lai của mình, bỏ mặc người yêu còn Đinh Vĩ trở thành tình thánh. Tôi không so sánh ai hi sinh nhiều hơn, nhưng Tiểu Tùng chắc chắn đau đến chết đi sống lại. Thử tưởng tượng xem tình yêu không được xã hội chấp thuận, bạn trai đi lấy vợ, cả quãng thời gian bên nhau lúc nào cũng phải thấp thỏm từng giây, quý trọng từng phút, không một danh phận, không một lời hứa hẹn tương lai, câu anh yêu em chỉ được thốt ra vào lúc làm tình, nếu là bạn thì bạn có sống nổi không? Tiểu Tùng tính cách quá tốt, không oán trách, không giận hờn, thương và hiểu cho Đinh Vĩ như vậy còn muốn gì nữa? Đoạn cuối Đinh Vĩ nói đến kiếp sau em phải nhắc anh học hành, vì trong trường hợp của Đinh Vĩ, chỉ có học mới kiếm được tiền, trở thành người độc lập không phải lấy một người con gái giàu có để lo cho gia đình, như vậy hai người có thể ở bên nhau. Bạn hiểu không?

  • Keikan nói:

    Tôi lại nghĩ, Tiểu Tùng ra đi, vì không muốn vướng bận cho Tiểu Vĩ. Cậu ấy còn gia đình, là con trai cả, phải lo toan nhiều thứ. Chẳng phải cậu vẫn lái Taxi sao? Ko phải đi làm cho hãng dược j đó sao?
    Có lẽ cả 2 đều ko muốn trói buộc đối phương.
    Tiểu Tùng muốn người kia có thể vì gia đình.
    Tiểu Vĩ lại muốn để người kia đi xa vì đơn giản người kia quyết định vậy.
    Kết thúc đẹp mới có trong truyện, ngoài đời thật, vẫn còn đó những ràng buộc.
    Tks vì đã edit, thật rất hay và cảm động.

  • ladyangel300 nói:

    Đọc xong 1 lượt,chỉ biết đập bàn thở dài mà thốt : ” Đây có phải là phận chung của những người thuộc thế giới thứ 3?”
    Khôg ! Những ng đó có vết thương còn sâu hoắm hơn nhiều nhiều lắm!
    Tiểu Tùng còn có một khoảng kí ức đẹp,mà khi ngẫm lại,cậu thấy xót.
    Tiểu Vĩ còn có một người yêu mình hết mực,mà khi ngẫm lại,cậu thấy nhói.
    Hai con người ấy,yêu nhau,trân trọng nhau,chính vì thế họ ko ràng buộc lẫn nhau.
    Nhẹ nhàng,sâu lắng…có khi hiện thực rất vô tình.
    Thương thay…
    Cảm ơn bạn đã edit!

  • Chuot nói:

    Hiện thực là vậy đấy, chẳng bao giờ đẹp như trong đam mỹ cả. Buồn.

  • krangheyo nói:

    làm con trai cả, là con trai độc nhất thì thế nào?
    Một chút tâm lý là trụ cột gia đình, là người gánh vác tất cả, lại để vuột mất một tình yêu như thế…..
    Những người đồng tính muốn ở bên nhau, lại khó khăn như vậy sao?

  • luctieuthien nói:

    chuyện này có thật hả trời! thấy đau lòng quá.

  • – có thể gọi cái kết này là HE hay SE đây ?
    – bản chất nó là SE nhưng đọng lại trong tâm người đọc lại là HE ‘ Nếu có kiếp sau, Tiểu Tùng à, hãy hứa với anh, chúng ta vẫn sẽ là bạn học nhé? Em phải trông chừng anh, không cho anh xem tiểu thuyết võ hiệp, phải nhắc anh học hành thật giỏi giang. Như vậy, anh mới có thể cùng em lên Bắc Kinh, cùng em đi Mĩ Quốc ‘
    – là yêu đó, nhưng do quá nhiều cản trở .. từ mọi mặt của cuộc sống !
    – chỉ biết chấp nhận và cam chịu .. vì đó là lẽ đời : )

  • bangtamdong nói:

    lần đầu tiên suýt rơi lệ vì đam mỹ :((, có lẽ là vì một cậu chuyện có thực, nên mới khiến mình buồn đến thế

  • YunJae nói:

    cau chuyen rat cam dog. phai cam on pan da edit. minh mog la nhung ai dang yeu o the gjoi thu 3 nay hay xay dung nhung ky niem dep cho doi phuog. dung ton thuog nhau vi so mieng the gian. 1lan nua chan thanh cam on pan edit. X

  • diuyeu nói:

    Đây là một câu chuyện có thật sao? Tôi là một người ngoài cuộc theo dõi chuyện tình của họ qua những con chữ nhưng cũng không nén nổi cảm giác đau xót, tiếc nuối, bất lực, giằng xé cho mỗi tình tiết họ đã trải qua thì cảm giác của người trong cuộc sẽ như thế nào đây? Câu chuyện được kể lại qua lời của Tiểu Tùng nghe có vẻ bình thản lắm, các tình tiết cũng chỉ như là lướt qua nhưng thực tế lại từ từ thấm dần vào trong cảm xúc người đọc, hòa tan nó và một cách rất tự nhiên chúng ta bước vào thế giới của 2 người họ, như đang chứng kiến mọi chuyện xảy ra trước mắt mình vậy. Từ từ bình đạm nhưng lại rất thấm.
    Ngày chia tay của 2 người mưa rất nhiều, 2 người khóc, nước mắt của sự tiếc hận, lưu luyến, không nỡ, của sự li biệt không ngày gặp lại. Và tôi cũng đã khóc, khóc trong nỗi đau cứ thế kéo đến mà cũng chẳng biết là vì lí do gì. Chỉ biết là cái nhói lòng này sẽ theo tôi 1 thời gian dài. Tiểu Tùng, Đinh Vĩ sau ngày li biệt đó các anh sống như thế nào rồi? E, thực sự muốn biế …
    Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã edit

  • oa, tôi muốn khóc rồi a, muốn khóc rồi

  • Dzuong.520 nói:

    Mình đọc truyện này mấy năm rồi,cũng xem xong mấy lần
    nhưng mà mỗi lần đọc lại vẫn thấy đau lòng
    trái tim cứ buốt cứ nhói không thôi
    đọc xong thì khóc nữa chứ
    hì
    nước mắt cứ lăn dài không hà
    tiếc nuối cho cả hai,dù biết rằng quyết định của họ trong hoàn cảnh đó là đúng đắn
    nhưng cũng chạnh lòng nghị lại
    nếu..cả hai vượt qua được hoàn cảnh,định kiến..và có một cuộc sống hạnh phúc về sau thì còn gì bằng
    nhưng mà trên đời làm gì tồn tại chữ nếu đúng không?
    Vậy chắc chỉ có thể gởi niềm tiếc nuối vào kiếp sau mong cho có thể thành sự thật,
    hàhà
    đọc xong có nhiều cãm xúc quá,mong muốn được giải bày ra cho thoải mái
    hìhì
    cuối cùng rất cảm ơn p đã edit truyện này

  • Tiếu Dương nói:

    Cảm ơn bạn đã edit! Thật sự rất cảm động! Đây là lần đầu t đọc truyện này!Chẳng biết diễn tả sao nữa, thật sự rất muốn khóc khi nghe những lời Tiểu Vĩ nói vs Tiểu Tùng khi hai người ngồi trên taxi. Tiếc nuối, thật sự tiếc cho đoạn tình cảm của hai người, ước gì..ước gì có thể khác đi.

  • phương nói:

    Đã đọc xong và đã khóc …

  • phương nói:

    Đã đọc xong…. Và đã khóc….

  • jongjae nói:

    :((( Đọc 1 mạch rồi cmt luôn. Thực sự cảm động vì tình yêu của 2 anh Tùng và Vĩ
    Nhưng theo mình thấy thì cũng ko hẳn là “yêu straight” đâu ạ 😥
    Cuối cùng… thanks bạn vì đã edit bộ này :’)

  • Người Hay Quên nói:

    Bùn nhỉ. Cơ mà khá hay.

  • Vũ Lâm nói:

    thật sự rất cảm động. có lẽ vì đây là câu chuyện có thật nên cảm xúc của t đọc rất chân thật. vậy nên đã đọc một mạch rồi mới cmt. t cảm thấy đau lòg thay cho họ 😦

  • gaara sama nói:

    ket thuc buôn v trơi .rot nuoc mat

  • Dương Long Vũ nói:

    Cảm ơn vì đã edit. Thực sự cảm ơn nhiều lắm.

  • lincolnlac nói:

    Đọc xog cảm thấy có j đó vô hình làm nhói đau.
    Thấy đau cho cả 2 vì ko thể đến với nhau, ko thể vượt qua rào cản gia đình và xã hội.
    Đau cho tiểu Tùng, vì ko thể nhìn thấy người mình yêu tay trog tay với người khác, vì ko tương lai của tiểu Vĩ, vì gia đình mà tiểu Vĩ gánh vác, vì định kiến cổ hủ của cái xã hội khốn khiếp… nên tiểu Tùng cũng có thể chọn con đường trốn chạy mà thôi, nhưng con đường này lại là con đường rất ích kỷ với gia đình của tiểu Tùng, mà cuộc sống nó bắt buộc phải như thế vì đại đa số gia đình lúc đó cho đến hiện tại, nào lại chấp nhận con mình là người đồng tính, vả lại ko còn người để mình hy sinh và đấu tranh nữa cơ chứ?!.
    Đau cho tiểu Vĩ, vì ko thể vượt qua rào cản lớn nhất là gia đình và tương lai của 2 đứa, vì điều kiện gia đình, vì tôn trọng lựa chọn của tiểu Vĩ, vì ko thể đem lại hạnh phúc cho tiểu Tùng, vì sự tiếc nuối lúc trước ko chịu học hành giỏi giang… nên đã để người mình yêu vuột khỏi tầm tay, nếu như lúc đó học giỏi thì có thể cùng tiểu Tùng lên Bắc Kinh và đi Mỹ Quốc rùi, đâu có thể trơ mắt và bất lực nhìn bóng lưng tiểu Tùng dần càng xa, và có thể nuôi sống gia đình mình, chẳng cần vì điều kiện gia đình mà chấp nhận từ bỏ tình yêu đích thực của mình, thì giờ đây chẳng còn lại sự nuối tiếc cho cả 2…
    Tóm lại: tiểu Tùng chọn con đường đúng cho cả 2, vì ko chọn con đường này thì sự dây dưa mớ rễ sẽ ko bao h chấm dứt. Còn về tiểu Vĩ thì cảm thấy để lại sự nuối tiếc là nhìu, vì sau lúc đó ko chịu học hành đàng hoàng thì giờ đây sẽ ki chịu áp lực của gia đình nhìu như thế… mà cuộc sống nó là thế, nếu mà nó theo ý mình thì làm sao có 2 chữ “giá như”!!
    Thôi âu cũng là phước phần, cho dù phước phần ấy là đắng cay… thì sau này cũng có cái để kể với con cháu rằng ta đã từng có 1 thời của tuổi trẻ, khi ấy ta có từng thương 1 người con trai!!.
    Thanks editor!! Cmt dài quá!!

  • miêu nhi nói:

    Khóc hết nước mắt *nghẹn ngào*, nhưng hay lắm bạn ạ. Cảm ơn bạn đã edit bộ này…

  • 3 năm trước tình cờ ghé qua và khóc một lần vì tác phẩm, sau 3 năm tình cờ click chuột và khóc thêm lần nữa, giọng văn nhẹ nhàng này có sức sát thương thực cao =)))

  • heoluoi145 nói:

    Nước mắt tuôn rơi

  • Mình vốn thích ngôi kể thứ nhất, cảm nhận được tâm tư rất rõ ràng. Cảm ơn vì chia sẻ câu chuyện này.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Yêu Straight [Thiên Không] [21][22][23][24][25][26] at Nhật Lạc.

meta

%d bloggers like this: