[Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng [13.1]

14/12/2011 § 4 phản hồi

 

Bạn Nat quay về post Dấm vừa được ủ xong lên \m/ Mọi người ơi, vui vẻ nhé :X

 

 

13.1

Cuối cùng tay của Châu Mẫn cũng đã lành, may mà chẳng để lại chút sẹo. Châu Mẫn có thể hoạt động tự nhiên như trút đc gánh nặng cho Gia Ngạn. Không cần tiếp tục mang theo quý danh “lọ thuốc mỡ” thì đúng là ngày vui vẻ, thế nên Châu Mẫn gọi Gia Ngạn tan tầm cùng hắn dùng bữa, cậu cũng vui vẻ đáp ứng.

Vị trí ăn của hai người là bên một cái cửa sổ yên tĩnh pha chút trữ tình, khá nhiều cặp tình nhân tới nơi này dùng bữa, chỉ có điều cái bàn không được lớn lắm. Hai người đàn ông trưởng thành đều thuộc dạng tương đối cao, khi mặt đối mặt ngồi xuống thì chỉ cần Châu Mẫn duỗi đôi chân dài sẽ chạm đến cậu, và hắn cũng chẳng có ý rút về.

Chân dưới bàn chạm vào nhau, đưa mắt nhìn người đối diện lại là một gương mặt đẹp trai điển hình. Không biết sao Gia Ngạn lại có chút nóng mặt, vội đưa tay chà chà trán mình.

Mấy ngày nay hai người quấn lấy nhau rất nhiều, quả thực khiến cho cái giường gần như lật ngửa đến nơi, khoa trương đến mức ai thấy cũng đỏ mặt.

Có điều mỗi lần cậu lấy lại được bình tĩnh, tỉnh táo suy nghĩ thì cứ phải lấy nước lạnh vả vào mặt, vừa thẹn vừa mắc cỡ. Chỉ còn cách an ủi bản thân rằng cả hai đều là người trưởng thành, là cái thể loại đàn ông nhàm chán tìm thứ giải khuây, kể ra cũng quen thuộc, không có gì là quá đáng.

Hơn nữa ở cùng Châu Mẫn cũng không tồi, dường như đang cố gắng bù đắp những hiềm khích lúc trước, mỗi ngày hai người đều vui vẻ đùa giỡn, rất thân mật. Nói như vậy, chuyện trước kia cậu cũng chẳng thèm so đo làm gì nữa, cả hai vẫn có thể vỗ vai làm bạn tốt.

Nghĩ đến đây thì đồ ăn được đưa đến, Gia Ngạn vội vàng ngồi nghiêm chỉnh lại. Hai người nhấp một tí rượu khai vị, rồi dường như Châu Mẫn nhớ gì đó [A] lên một tiếng, buông ly xuống [Mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi, cảm ơn nha]

Khó có khi Châu Mẫn khách khí lễ nghĩa với cậu, Gia Ngạn có chút giật mình, có thể nói là thụ sủng nhược kinh (được quý mến nên sợ), chỉ còn biết cách trung thực cười cười.

[Đây,] Châu Mẫn di chuyển ngón tay thon dài, lấy ra một vật gì đó [Cái này cho cậu, để tránh cậu uổng công vất vả]

[Cái gì vậy?] Gia Ngạn cười đặt cái ly lên bàn.

Châu Mẫn cũng cười, một tay chống cằm, một tay đưa cho cậu.

Đó là một phong thư dày, nội dung bên trong có ngu cũng đoán ra được.

Tim Gia Ngạn đập mạnh.

Và có lẽ nhịp đập quá mạnh, khiến lồng ngực ân ẩn đau. Gia Ngạn chần chừ chốc lát mới nhận lấy phong thư đó.

Không đợi cậu mở miệng nói gì, Châu Mẫn đã lần nữa cầm dao nĩa lên, đổi đề tài [Gan ngỗng này nấu cũng không tồi, cậu cũng ăn một chút thử xem]

Gia Ngạn ừ một tiếng, rồi cười một cái, nhét phong thư vào túi áo khoác, có chút không ổn cầm dao nĩa để ăn.

Bữa ăn hôm đó thật sự trầm buồn. Cậu càng lúc càng ít nói, phản ứng cũng trở nên ngây ngốc ra, đầu cúi càng ngày càng thấp, càng ngày càng thấp…

Kết quả bước khỏi nhà hàng, Châu Mẫn bảo cậu cùng hắn lên xe, cậu vội quơ tay, kiên trì tự mình đi về.

Lên xe bus, cậu tìm vị trí đơn rồi ngồi xuống, chẳng nói chẳng rằng đưa mắt ngắm cảnh đêm.

Cô quạnh quá!

Đây là lần đầu Châu Mẫn đưa tiền cho cậu, tiền không ít, không cần đếm cậu cũng biết chắc chắn là một con số khá hào phóng.

Nhưng rốt cuộc, tiền này là vì cái gì?

Gia Ngạn lấy tay che miệng, ho khan  một tiếng.

Cho dù tiền lương cho người hầu chuyên dụng cũng không phải đưa nhiều như vậy. Hai người còn là bạn bè lâu năm, căn bản khách khí mời cơm một bữa là xong, nhân tình trong một bữa thế là thanh toán sạch sẽ.

Cậu tính sẽ đưa tiền này lại cho Châu Mẫn.

Nhưng cậu lại không dám chút nào.

Mơ hồ cầm như vậy, lại khiến bên tai văng vẳng tiếng Châu Mẫn bảo rằng [Cứ việc cầm đi, đây là tiền phí cậu lên giường cùng tôi], để đòi hỏi cho tốt.

Nhưng tiền này cũng có thể là, hắn cảm tạ mấy ngày qua cậu làm công tác chăm sóc người bệnh vất vả, không hề có ý nào khác.

Tuy rằng, tuy rằng khả năng ấy không cao.

Gia Ngạn lại ho khan vài tiếng, một mình ngồi đó, nước mắt lẳng lặng rơi..

Rốt cuộc cho đến bây giờ vẫn không hỏi Châu Mẫn xem cậu là thứ gì.

Dù rằng trong lòng nghiền ngẫm lặp đi lặp lại câu đó biết bao lần, nhưng vẫn chưa lần nào hỏi được.  Vì cậu biết, Châu Mẫn cậu quen nói không được mấy câu tốt lành…

Chính cậu cũng hiểu được làm bạn bè thế này rất mơ hồ. Nô bộc và chủ nô vốn không cùng giai cấp. Cậu vốn dĩ đối với bạn bè toàn tâm toàn ý, cho dù giao trái tim ra cũng không sao, nhưng Châu Mẫn cứ luôn như vậy, lạnh lùng, cao cao tại thượng.

Tuy rằng cậu đào cả tâm cả phế thực lòng với người khác, nhưng lại không biết rằng tâm can của mình cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, cũng chẳng có kẻ nào cần.

Suy đi tính lại, làm bè bạn với Châu Mẫn, quả nhiên vẫn là trèo cao rồi.

**********

Mệt mỏi cả ngày cũng nhanh đến thời gian tan tầm, Gia Ngạn có chút buồn ngủ.

[Nè, đó là xe của anh bạn đẹp trai của cậu kìa!] Một bàn tay kéo cậu [Đến xem xem]

Gia Ngạn nghe xong tỉnh cả ngủ [Cô nhìn lầm rồi] đáp lời cô viên chức kia xong lại nhìn vọng từ cửa sổ xuống.

Quả nhiên đó là một chiếc xe rất quen mắt.

Gia Ngạn có chút khẩn trương. Không cần nghĩ cũng biết Châu Mẫn tìm cậu có ý đồ gì, cậu tránh không được chính là sự việc này. Nếu ba mặt một lời thì ngốc nghếch như cậu làm sao nói tốt được. Thôi vậy, so đi tính lại vẫn là tránh đi vẫn hơn.

Vừa hết giờ, cậu nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ nhưng lại không cùng mọi người ra cổng chính mà lại đi vòng lại, ra về từ cổng sau cho an toàn.

Đi được một đoạn, mắt đã thấy được trạm xe bus thì lại nghe có tiếng người phía sau quát [Lâm Gia Ngạn]

Lúc Gia Ngạn còn muốn giả điếc, xe đã đến sát bên, dừng lại phía trước. Cậu không biết phải phản ứng thế nào cho phải, đành đứng lại nhìn vào người mở cửa xe đi ra.

Sắc mặt Châu Mẫn xem chừng không vui lắm, nhưng khẩu khí vẫn rất tốt [Sao không đi cổng chính?]

Gia Ngạn không nói dối, vì nói dối hắn sẽ lật tẩy ngay. Vì vậy mà cũng không biết nói gì, đành lúng ta lúng túng đứng đó ngây ngốc cười một cái.

[Sao mấy hôm nay không tìm tôi?]

Gia Ngạn  bị hỏi hơi phát hoảng. Chẳng lẽ mình còn phải chủ động dâng thịt tận hang? Đây là đạo lý gì vậy? Trong đầu nhớ đến cảnh hắn đưa sấp tiền kia, trong lòng cậu lại cảm thấy không được thoải mái.

[A, giờ chúng ta cùng nhau đi ăn cơm chiều đi. Rồi tối đến nhà của tôi. Cậu ngủ ở đó luôn không tiện hơn sao?]

Gia Ngạn cau mày, sắc mặt chuyển đỏ có chút tức giận, đáp lời ngăn bàn tay hắn [Tôi không đi]

[Hả?]

[Tôi có chỗ ở của mình, không cần tới ở nhờ nhà anh] Gia Ngạn lui dần, có chút chần chờ nhưng vẫn nói ra [Tôi,… tôi không làm chuyện đó với anh nữa. Anh tìm người khác đi.]

Đối phương im lặng  trong chốc lát, đột nhiên lao vào ôm lấy vai cậu, làm cho xương cốt vang lên khanh khách [Cậu lại đây]

Trên đường còn ít người qua lại, Gia Ngạn cũng không muốn làm chuyện khó coi, thế nên đành vào xe cùng hắn.

Đóng cửa xe lại, Châu Mẫn làm mặt lạnh thẩm vấn [Cậu nói vậy là có ý gì?]

Gia Ngạn trở nên khẩn trương. Cậu căng thẳng nên nói lắp, sợ mình nói không được rõ ràng, vôi lấy tay bươi bươi chỗ ngồi, rất cố gắng nói [Tôi, tôi không làm loại chuyện đó nữa.]

[Cậu ghét việc lên giường cùng tôi?]

Lí do thoái thác được nói trắng ra khiến mặt Gia Ngạn cứng ngắc.

[Chẳng phải cậu cũng rất hưởng thụ sao?]

Gia Ngạn bị sỉ nhục, mặt bắt đầu đỏ và tay cũng hơi run lên.

Cậu vốn rất mong có thể làm bạn cùng Châu Mẫn. Dù rằng cậu không làm gì nên hồn, nhưng cậu vẫn có thể tặng hết chân tình cho hắn.

Vì sao lại thành tình huống như ngày hôm nay, chính cậu cũng không thể hiểu được.

Cậu chỉ đại khái biết Châu Mẫn khinh thường cậu. Đối với người có chút ngốc như cậu, đơn giản chỉ cho hắn giải quyết vấn đề nửa người dưới, biết đầu óc cậu không tốt, dễ dàng lừa gạt, làm xong rồi thì dụ dỗ vài câu là có thể dễ dàng vất bỏ, cũng tiện.

Cậu biết mình không hề thích đàn ông, lại mơ hồ cùng vị “bè bạn” này xảy ra vô số lần quan hệ, biến cơ thể mình trở nên kỳ quái.

[Này, loại chuyện đó không được nhắc lại nữa] Gia Ngạn có chút giận, môi run run [Về sau sẽ không, mãi mãi sẽ không thế nữa.]

Sau vài giây im lặng, Châu Mẫn cũng căm tức [Mọi việc đang rất tốt, đột nhiên cậu quậy cái gì vậy?]

[Tôi nghĩ mình sẽ không… không làm chuyện đó với anh nữa. Anh muốn giải quyết thì đi tìm người khác đi, mấy đứa đi*m cũng có thể dùng tiền mà mua được đấy]

Gia Ngạn rất ít khi nói quá như vậy với người khác, nhưng một khi đã nói thì không dừng lại được [Cho dù là tôi có chút ngốc, anh cũng đừng đem tôi làm loại người như vậy… Tôi… tôi vốn xem anh như bạn bè… Anh đừng tưởng tôi có thể tùy… tùy tiện cho người ta b*p, tôi…]

Nói lắp một hồi lâu, mới nghẹn ra câu cuối cùng [Tôi sẽ không cho anh chạm vào nữa.]

Châu Mẫn ngơ ngác nghe cậu nói xong, có chút thẹn quá hóa giận [Cậu bị chứng cuồng tưởng à? Ai đê tiện giống cậu nói như vậy? Tôi nói muốn chạm vào cậu hồi nào? Đầu óc có bệnh!]

Gia Ngạn chấn động một lúc, không gian trở nên yên tĩnh. Thêm một lát nữa, nuốt nước miếng, tay đẩy cửa sẽ không hề nhìn hắn, cậu nói [Tôi đi đây]

Châu Mẫn vội chạy theo [Này!]

Gia Ngạn nuốt thêm chút nước miếng, quay đầu lại nhìn tên đàn ông hùng hổ đó. Cậu không biết vì cái gì, lại không khẩn trương nữa.

Con người khẩn trương, đều vì chờ mong thứ gì đó.

Còn nếu không có gì mong chờ, thì toàn thân sẽ hoàn toàn thả lòng chẳng khẩn trương gì nữa.

[Tôi không nghĩ là sẽ đánh anh thêm một cái.] Gia Ngạn khụ một tiếng, không sức lực [Những lời anh đã nói, tôi sẽ nhớ kỹ. Trí nhớ tôi vẫn tốt, anh không cần nói lại tôi vẫn hiểu. ]

Châu Mẫn biết lần trước mình đánh nhau nói bậy, tự biết đuối lý nên không dám hé răng.

Khóe mắt Gia Ngạn đột nhiên đỏ lên [Châu Mẫn, việc làm bạn bè của chúng ta vẫn là không làm được, coi như chấm dứt vậy.]

[Coi như trước kia, tôi nhìn lầm anh.]

Mới đi được vài bước, Gia Ngạn nghe thanh âm Châu Mẫn. Người sĩ diện như Châu Mẫn, lúc này chẳng màng hình tượng mà ồn ào [Lâm Gia Ngạn, cậu tưởng công phu trên giường cậu giỏi lắm sao? Kỳ thực là thối nát đến cực điểm! Không phải là tôi sỉ nhục nhục cậu nhưng cũng phải nhìn lại bản thân là mặt hàng gì chứ, phế vật…]

Gia Ngạn nhìn người qua đường trợn mắt nhìn mình đành trốn vào cái áo khoác cũ.

Tiếng của Châu Mẫn hung tợn như thế nhưng không có gì lo lắng.  Dù rằng không phải không để ý nhưng lại không khiến bản thân uất ức. Chỉ có chút buồn cười, Gia Ngạn dụi dụi mũi, cúi đầu đi về phía trước.

[Cậu cho cậu là ai! Dạng người như cậu, tôi vơ một phát là có 1 rổ! Người muốn trèo lên giường tôi không thiếu, sao phải tìm người khó đối phó như cậu? Người vừa gầy, bộ dạng lại xấu, tình thú chẳng vào đâu] Châu Mẫn chửi đã hổn hển [Cậu rốt cuộc có gì tốt?]

Gia Ngạn không cách nào khác, cũng không nhịn được mà quay đầu [Vậy sao lại làm chuyện đó với tôi?]

[Còn không phải bởi vì tôi đối với cậu. . . . . .] Châu Mẫn đột nhiên giống như cắn phải đầu lưỡi, lắp ba lắp bắp, sắc mặt xanh mét, [Tôi đối với cậu. . . . . . Đối với cậu. . . . . .]

Mặt dần biến thành khó thở đến chết, nửa câu cũng lăn qua lộn lại nửa ngày vẫn không thành.

Cuối cùng cũng không còn tiếng gì nữa, chỉ có gân xanh nổi đầy trán, mặt tím lịm lại. Trở thành bệnh “độc khí công tâm”

Gia Ngạn cũng sợ đến ngây người, cùng hắn đối mặt.

Hai kẻ ngốc đứng giữa trời, Châu Mẫn đột nhiên hổn hển quay người, chui vào trong xe đóng cái rầm, nộ khí đằng đằng phóng xe vụt đi.

Gia Ngạn như là hiểu được ý hắn, cũng như không hiểu gì cả. Nghĩ lại thì phát hoảng hốt, càng nghĩ càng cảm thấy hoang đường.

Nếu Châu Mẫn ở trước mặt, cậu sẽ trực tiếp hỏi cho rõ ràng. Bất quá, Châu Mẫn đã nhanh chân tẩu thoát, cậu cũng sẽ không vì thế mà phiền não.

Dù sao bản thân cũng không yêu đàn ông, nghiên cứu kỹ ra cũng chẳng biết để làm gì. Châu Mẫn như thế, nhìn cũng không giống thích cậu, huống hồ nửa câu còn lại vẫn chẳng nói cho thành câu.

Đứng dưới gió lạnh một lúc lâu, cậu đột nhiên thấy mình buồn cười. Trứng gà ấp còn chưa xong sao lại phải buồn vì không biết nuôi gà? Nghĩ nhiều như vậy lại thấy đầu tê tê, cậu cứ thế cầm lấy áo khoác chậm rãi về nhà.

**********

§ 4 Responses to [Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng [13.1]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading [Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng [13.1] at Nhật Lạc.

meta

%d bloggers like this: