[Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng [13.2]

19/01/2012 § 2 phản hồi

13.2

**********

 

Cả đêm không ngủ được nên sáng sớm hôm sau Gia Ngạn đi làm mang thêm hai quầng thâm lớn, ánh mắt cực kỳ mệt mỏi.

 

Những đồng nghiệp trong văn phòng cũng không khá hơn là bao. Mùa đông giá rét khiến tay chân lạnh cóng, sáng sớm lành lạnh lại đâm ra buồn ngủ. Hễ trong phòng có người ngáp thì cả phòng giống như bị lây, cùng nhau ngáp liên hồi. Thế nên tất cả mọi người đều uể oải không phấn chấn, nước mắt thì cứ lưng tròng.

Đột nhiên cửa bị đẩy ra, hương hoa nhanh chóng lọt vào khe cửa. Chú nhóc ở cửa hàng bán hoa ôm một bó Hồng Champage cực lớn đi vào, sau đó lóng ngóng lục hết túi áo đến túi quần để tìm cái hóa đơn.

 

Không khí như bị thôi miên nhanh chóng biến mất, cơ hồ mọi người đều ngẩng đầu lên không lâu sau thì tỉnh giấc.

 

Làm ơn đi, một bó hoa lớn như thế biết bao nhiêu tiền chứ.

 

Tiền lương của các đồng chí viên chức nhỏ như chúng tôi thì đều phải tỉ mỉ tính toán mới sống được. Những thứ lãng mạn này xem trên TiVi là đủ rồi, bỏ tiền túi mua một bó hoa như thế chẳng phải trực tiếp đem một xe rau cải trắng quẳng trước mặt thực tế hơn sao?

 

Thật không biết người ân cần theo đuổi đó đang “cưa” vị mỹ nhân nào, thật sự ngưỡng mộ. Những viên chức nữ nháy mắt chỉnh trang lại như cố ý vô tình đứng lên, còn những nhân viên nam còn lại thì chằm chằm xem kịch.

 

Chú nhóc bị nhiều ánh mắt chăm chú nhìn có chút chật vật, khó khăn lắm mới lôi được cái hóa đơn ra.

 

[Xin hỏi ở đây ai là Lâm Gia Ngạn tiên sinh?]

 

Gia Ngạn ló đầu khỏi máy tính, có chút mơ hồ [Tôi đây]

 

[Phiền ngài ký tên một chút]

 

Tất cả mọi người đều làm vẻ mặt như mình bị nện vào chân, chờ Chú Nhóc đi rồi vẫn mở mồm chữ “O” kinh ngạc.

 

Gia Ngạn ngơ ngác ôm bó hoa tươi lớn, giống như ôm một củ khoai lang lớn sợ bị bỏng tay, đứng không được, ngồi cũng không xong.

 

[Đưa nhầm đúng không?]

 

[Tôi cũng nghĩ thế…]

 

Hoa không có thiếp, không biết được tặng từ ai. Trong lúc cậu ngốc người, sớm có người rảnh rỗi đếm giúp. Tổng cộng có 24 đóa hồng Champage, xen giữa 24 đóa hoa tường vi nhỏ xinh cùng màu, giấy gói đầy tinh xảo. Thế nên nếu tặng sai, khẳng định bồi thường rất nhiều.

 

Cả ngày hôm đó Gia Ngạn đứng ngồi không yên, cứ thấp thỏm bất an. Cậu sợ nếu cửa hàng phát hiện tặng sai sẽ tìm cậu đòi tiền. Vì vậy muốn di chuyển hoa cậu cũng không dám, chỉ dám cẩn thận để trên ô cửa sổ.

 

Kết quả đến chiều tối tan tầm cũng chẳng ai đến tìm, mọi người bắt đầu giễu cợt Gia Ngạn “Kiếm được đại gia”. Chỉ có điều Gia Ngạn vẫn không dám ôm nó về nhà, đành tìm cái chai nước lớn, cắt bỏ miệng, rửa sạch rồi kiên quyết nhét luôn bó hoa vào, để trên bàn.

 

Ngày hôm sau chú nhóc ở cửa hàng bán hoa lại đến, có điều không phải tới đòi tiền mà là đưa một bó hoa khác đến. Bó lần này cũng lớn bằng bó hôm qua, nhưng là hoa hồng tím được bao quanh bởi hoa cúc nhỏ. Mọi người vốn dĩ vẫn nghi ngờ thì giờ lại trợn mắt há mồm.

 

Gia Ngạn kinh hãi, mà hôm nay cũng không có chai nước để dùng, đành phải dùng hai chồng văn kiện kẹp nó lại. Sau khi xác nhận hai ba lượt rằng không phải tặng sai, cũng không bị bắt đền, cậu mới yên tâm được một chút, nhưng vẫn giữ hoa cẩn thận, không dám lộn xộn.

 

Khiến cho mọi người trong văn phòng đều thấy như đang nằm mơ nhất là mỗi ngày đều đặn một bó hoa được chuyển tới tìm “Lâm Gia Ngạn tiên sinh” ký nhận.

 

Đầu tiên là hoa hồng vàng xen lẫn oải hương tím.

 

Sau đó là hoa hồng đỏ trên nền liễu trắng.

 

Sau đó nữa là hoa hồng tím điểm thêm oải hương trắng.

 

Sau đó nữa nữa là hoa hồng champagne xen giữa oải hương tím.

 

Sau đó nữa nữa nữa là hoa hồng đỏ thẫm cắm trên hỏa long châu…

 

….

 

Nội dung của những bó hoa đưa tới mỗi ngày không hẳn là giống nhau, nhưng đơn giản mà nói thì chủ đề chính là hoa hồng. Tặng hoa hồng có ý gì ư? Chẳng phải cả heo ngốc cũng hiểu hả?

 

Ý đồ trực tiếp trắng trợn khiến mọi người choáng váng. Mỗi ngày cố định Gia Ngạn đều được nhận hoa hồng, lại không biết người tặng là ai, cậu đứng ngồi không yên, dù cho mọi người ép hỏi thế nào, cậu vẫn không biết người con gái nào có thể chủ động lại lắm tiền đến vậy, càng không nghĩ ra có người nào đang “theo đuổi” cậu.

 

[Chẳng lẽ là trò đùa dai?]

 

[. . . . . . Đùa dai như thế phí tổn cũng quá cao đó.]

 

Mãi sau còn có người rỗi rãi tò mò đi hỏi thăm giá một bó của cửa hàng bán hoa, biết rằng một tuần tặng làm tiêu tốn cả tháng lương của họ.

 

Muốn đeo đuổi thằng đàn ông già, chẳng phải tặng hắn hai đóa hoa loa kèn hái ở công viên là ổn rồi sao?

 

Trong khoảng thời gian này, cả văn phòng, thậm chí cả công ty hễ mọi người có thời gian uống trà là lại dự đoán tình trạng sau này của cậu. Gia Ngạn biết nếu “giải quyết không tốt thì có ngày hóa đơn từ trời rơi xuống sẽ tới tận cửa”. Cơn ác mộng này cậu không tự giải thoát được, mỗi ngày nhận một bó cậu sẽ khoanh một vòng tròn trên lịch, bắt đầu ghi nợ.

 

Hoa hồng để trong bao, dưới đáy có chút nước nên vẫn giữ được độ tươi. Qua vài ngày vẫn rất đẹp, muốn vứt cũng không nỡ. Gia Ngạn không có nhiều chai như vậy để cắm, đông một bó tây một bó, chẳng mấy chốc phòng làm việc không lớn không nhỏ đã có trên trăm đóa hồng, ai nhìn thấy cũng giật cả mình.

 

Mọi người rất nhanh đều tự giác hành động. Ai đến đều lấy vài ba cành hồng hoặc ít nhánh oải hương, để trên bàn mình trưng rồi “dưỡng” hộ, giúp Gia Ngạn giải nạn hoa bao phủ.

 

Sau này nữa thì mọi người chờ cậu nhận hoa xong rồi một nửa mang về để vào bình chỗ mình, một nửa mang tặng bạn gái. Dù sao Gia Ngạn cũng không dùng.

 

Lễ Giáng Sinh rất nhanh cũng tới. Tại thời điểm này thì số khoanh tròn trên lịch tương đương bao nhiêu tiền Gia Ngạn cũng không muốn nghĩ nữa. Dọa chính mình thì thật không phải. Chi bằng nghĩ xem tối nay có nên đi ăn mì thịt bò trong lễ còn tốt hơn.

 

Bó hoa hôm nay được tặng, so sánh ra thì to hơn gấp đôi. Hơn bốn chục đóa hồng trắng cao ngất được bọc bởi hoa Hoàng Oanh, nhìn rất “to lớn”. Có điều nó cũng như thường lệ được mọi người “cắt xén” sạch sẽ, chỉ chừa cho Gia Ngạn hai cànhtượng trưng.

 

Gia Ngạn cẩn thận cắm nó vào nước nuôi dưỡng, giấy gói vẫn theo thường lệ được gấp vào giữ lại. Tuy rằng không dùng, nhưng vứt thứ xinh đẹp đó kể ra cũng đáng tiếc. Gấp một hồi mới phát hiện tờ giấy xanh nhạt lẫn trong giấy gói. Chẳng trách không phát hiện vì màu thiếp khá giống màu giấy cho nên khó phát hiện.

 

Nhìn tới nhìn lui, chắc chắn không ai chú ý tới mình, cậu mới lén lút giấu tấm thiệp trong tay, nấp sau máy tính, vừa giả vờ uống trà vừa cẩn thận mở thiệp.

 

Trên thiệp viết rất sạch sẽ, không có câu chúc hay bất kỳ thứ gì, chỉ duy ở giữa có một chữ “Châu” ngượng ngạo, không lớn không nhỏ.

 

Ngụm nước của Gia Ngạn chưa kịp nuốt đã phun đầy màn hình.

 

Vội vàng cứu vãn cái biểu hiện phun trà vừa nãy, tinh thần Gia Ngạn lại có chút không yên. Một chữ “Châu” kia khiến cậu có cảm giác mình như chú heo một phát vụt lên trời.

 

Không biết Châu Mẫn đến tột cùng đang làm cái gì. Muốn cậu tin rằng chính hắn làm, thà trực tiếp tin rằng tin rằng cậu hoa mắt coi bộ dễ hơn. Nhưng nhìn những đóa hoa trên bàn, một cảm giác kỳ lạ dâng lên, cậu vội vàng kéo sách che lại.

 

Rất nhanh cũng đến khoảng thời gian tan tầm, những viên chức trẻ sớm đã không còn lòng dạ làm việc, suốt buổi tối nếu không nhắn tin thì gọi điện thoại, loạn cả lên. Gia Ngạn thấy mọi người tươi cười đầy bận rộn thì bản thân cũng có chút bàng hoàng.

 

Cậu ước, cũng âm thầm nghĩ nếu hắn có thể gọi điện thoại đến tìm thì tốt rồi. Chỉ là giờ đã tan tầm, thật sự không có hi vọng.

 

[Xin chào, đây là công ty XX……. Vâng, ngài chờ một chút] đẩy ống nghe ra xa, cô Xà Sắt ý vị, dùng âm thanh mập mờ gọi cậu [Gia Ngạn, ra ~ nhận ~ điện ~ thoại ~ kìa]

 

Gia Ngạn bị cái nụ cười dâm đãng làm khẩn trương đôi chút, không biết thế nào mà trực giác lại bảo hết tám phần là Châu Mẫn, lúc tay nhận điện cũng cứng người […… Alo?]

 

Âm thanh the thé rõ ràng của phụ nữ trẻ truyền tới [Gia Ngạn à, tối nay có rảnh không?]

 

Gia Ngạn lập tức hết căng thẳng, thở hắt ra. Thật là, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi, sao có thể là Châu Mẫn được.

 

Chỉ có lúc rỗi rãi ngẫu nhiên gọi cậu, tìm vui thôi.

 

[Ừ, có, có chuyện gì không?]

 

[Ra ngoài ăn nha~, cùng nhau ăn lễ, nhiều người mới vui, đến nhé đến nhé, tính phần cậu luôn, đồ ăn nướng tớ sẽ mua thêm một phần]

 

[Ừ] Gia Ngạn nghĩ nghĩ, tuy rằng dùng nhiều tiền thế thì cậu cũng đau lòng, nhưng tối đến phải ngồi một mình ăn dưới tầng hầm kể ra cũng thê lương quá đi. Có nhiều người chung quy cũng vui, tuy rằng hơi loạn, nhưng kể ra không tệ [Được, được….]

 

Cúp máy, quay người lại thì thấy cô Xà Sắt cười đểu [Là quý bà tặng hoa gọi sao?]

 

[Cái gì? Không phải] Gia Ngạn xấu hổ, [Là bạn bình thường thôi]

 

[Thiệt hay giả đó?]

 

[Thiệt mà] Gia Ngạn bất đắc dĩ cười, [Hoa hay mấy thứ gì đó, đều là đùa thôi.]

 

Điện thoại đột nhiên lại vang lên, Gia Ngạn giật mình nhảy dựng, đẩy tay cô Xà Sắt  mà chụp vội ống nghe, cười nói [Xin chào]

 

Bên kia đột nhiên lặng im  một chút, rồi sau đó đối phương khụ  một tiếng: [ . . . . . Gia Ngạn phải không?]

 

Gia Ngạn ngẩn ngơ, có chút lắp bắp [Vâng, đúng vậy]

 

[Cái này. . . . . .] Châu Mẫn hạ giọng xuống, dùng âm thanh tỉnh bơ như chẳng có chuyện gì cả mà nói [Tan việc có rảnh không, tối nay cùng nhau ăn cơm]

 

[. . . . . .] Gia Ngạn chưa kịp định thần, đại não bế tắc, hồi lâu mới bình thường được [A, thật có lỗi.]

 

[Huh?]

 

[Tôi cùng bạn tối nay đi nướng đồ ăn rồi.]

 

Đầu dây bên kia lại yên lặng, hồi lâu mới nghe được thanh âm cứng ngắc của Châu Mẫn [Quên đi.]

 

Đầu dây bên kia đột nhiên cúp máy, Gia Ngạn bên này còn sợ run, Xà Sắt liền nói [A, hôm nay đào hoa quá ta? Lần này là ai? Phải quý bà tặng hoa không?]

 

[Làm ơn đi…] Gia Ngạn lui từng bước, có chút vô lực, hàm hồ nói [Là bạn cùng phòng trước kia thôi]

 

[Nói dối, loại đàn ông tốt như vậy sao đêm nay lại không có kế hoạch, làm sao mà tìm cậu ăn cơm. ]

 

[Thật mà… Cậu ta …. Không có bạn gái]

 

[Không bạn gái cũng không thảm đến mức chỉ rủ được cậu nha. Bịp người ta thôi! Thôi được, không ép cậu nữa, đi thôi đi thôi, tan tầm rồi.]

 

Gia Ngạn ừ một tiếng, cũng bắt đầu dọn đồ đạc. Phòng làm việc rất nhanh đã vãn người, không biết ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại xoay người cầm điện thoại lên…

 

[Đa Đa phải không? Có chuyện này…. thực xin lỗi, tối nay chắc tớ không đi được.]

 

[Trời! Cậu muốn chết! Dám để lão nương leo cây sao?!?!]

 

[Xin lỗi mà, tớ có việc ….]

 

[Việc gì? Cậu đi cùng con nhỏ nào đó? Đẹp hơn tui sao?]

 

Gia Ngạn có chút do dự [Không phải, là Châu Mẫn]

 

[Có lầm không? Cậu cùng hắn? Hai thằng đàn ông cùng nhau trong lễ Noel có ý gì? Bên này mới mỹ nữ một đống nè, được không?]

 

[Tụi tớ có việc cần nói mà]

 

[Con khỉ! Các cậu nói được cái gì? Ngày nào nói cũng được sao lại chọn hôm nay] Đa Đa khó chịu nguyền rủa một hồi, trước khi cúp máy bồi thêm một câu [Cậu đi cùng hắn, nhớ cẩn thận cái mông của mình đó!]

 

Nhất thời mặt của Gia Ngạn đỏ bừng [Cái… Cái gì cơ!]

 

Người bên kia kiêu ngạo cười “hí hí” hai tiếng rồi cúp máy, bên này Gia Ngạn đỏ bừng mặt, do dự nửa ngày mới bấm số Châu Mẫn.

 

[Alo?] Giọng Châu Mẫn nghe rất tồi tệ.

 

[À này…] Gia Ngạn lại bắt đầu nói lắp, [Anh, anh có còn rảnh không?]

 

 

 

 

§ 2 Responses to [Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng [13.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading [Lam Lâm] Khát Khao Khôn Cùng [13.2] at Nhật Lạc.

meta

%d bloggers like this: